1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Cuộc đời sinh viên

Cuộc [Am]đời anh sinh [C]viên, túng tiền chỉ vì [Am]tình, người yêu nó đòi hỏi nhiều
Không có cho [Dm]em nên anh đành hẹn [Am]khất,
hẹn rằng năm năm [E7]nữa là anh sẽ có [Am]tiền

Học hành chi nơi đây suốt ngày chỉ rược chè, lại thêm cái bệnh ngủ ngày
Đến lúc đi thi anh phao bài ra giấy, làm phao đút túi quần
Ở nhà cha biên thư gắng học hành thành tài rồi sau có việc mà làm, cố
gắng lên con, không đua đòi chúng nó học hành tuy gian khó rồi sau có việc làm
Chiều chiều đi ăn cơm sáu thằng ngồi một bàn dành nhau miếng thịt mỏng tèo,
cơm cháy cơm khê lắm khi còn cơm nát mà con vẫn chén hết vì thương ba má nghèo.
Học hành sau 5 năm trên tay một mảnh bằng ngờ đâu là mảnh bằng thừa,
không có phong bao không ai nhận con hết, cuộc đời sao chua xót, tiền ơi hỡi là tiền.
Trở lại quê yêu xưa nhưng không gặp được nàng hỏi ra bố nàng
bảo rằng nó đếch yêu anh, nó yêu thằng cha khác, hỏi vì sao thế bác, vì cha nó lắm tiền.
Tìm việc anh lang thang,may gặp được thằng bạn,
ngày xưa nó ở cùng phòng, nó cưỡi Spacy đưa anh về nhà nó bảo rắng sau hôm đó là anh có việc làm
Cuộc đời thật chớ trêu, khi gặp vợ thằng này thì ra đó lại là nàng,
béo tốt hơn xưa không đen gầy như trước và từ sau hôm đó là anh mất việc làm.
Từ ngày em sang ngang, lấy được thằng chông giàu, là em thích ở nhà lầu,
cơm tám chim quay em ăn ngày ba bữa còn anh thì đỏi rách mì tôm suốt cả ngày.
Gặp lại em yêu xưa thấy cuộc đời thật buồn người ta sống chỉ vì tiền,
anh quyết đi buôn mong cuộc đời đổi khác, ngờ đâu quân gian ác lưa anh lấy hết tiền
Một chiều ra sân ga trấn lột một thằng già ngờ đâu nó là bụi,
đời nó rút dao ra cho anh vài ba nhát cuộc đời anh tan nát giờ đây biết làm gì
Rời tù sau 5 năm mắt mù qùe một giò lại thêm cái sẹo ở đầu,
đói rách bơ vơ, gục bên bờ Hoàn Kiếm và thần Kim Quy đến bảo anh hãy đánh đề.
Tỉnh dậy sau cơn mê, ngỡ mình được phù hộ lòng anh thấy thât rộn ràng,
bởi thế cho nên anh đem giầy đi bán và làm con điện toán ngờ đâu trúng số liền
Cuộc đời anh lên tiên lấy được người vợ hiền, cùng anh trang trải nợ nầm,
sắm cái Dylan anh đi làm giầu có cuộc đời anh thế đó tự như giấc mơ hồng

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập



highlight chords
Cuộc [Am]đời anh sinh [C]viên, túng tiền chỉ vì [Am]tình, người yêu nó đòi hỏi nhiều
Không có cho [Dm]em nên anh đành hẹn [Am]khất,
hẹn rằng năm năm [E7]nữa là anh sẽ có [Am]tiền

Học hành chi nơi đây suốt ngày chỉ rược chè, lại thêm cái bệnh ngủ ngày
Đến lúc đi thi anh phao bài ra giấy, làm phao đút túi quần
Ở nhà cha biên thư gắng học hành thành tài rồi sau có việc mà làm, cố
gắng lên con, không đua đòi chúng nó học hành tuy gian khó rồi sau có việc làm
Chiều chiều đi ăn cơm sáu thằng ngồi một bàn dành nhau miếng thịt mỏng tèo,
cơm cháy cơm khê lắm khi còn cơm nát mà con vẫn chén hết vì thương ba má nghèo.
Học hành sau 5 năm trên tay một mảnh bằng ngờ đâu là mảnh bằng thừa,
không có phong bao không ai nhận con hết, cuộc đời sao chua xót, tiền ơi hỡi là tiền.
Trở lại quê yêu xưa nhưng không gặp được nàng hỏi ra bố nàng
bảo rằng nó đếch yêu anh, nó yêu thằng cha khác, hỏi vì sao thế bác, vì cha nó lắm tiền.
Tìm việc anh lang thang,may gặp được thằng bạn,
ngày xưa nó ở cùng phòng, nó cưỡi Spacy đưa anh về nhà nó bảo rắng sau hôm đó là anh có việc làm
Cuộc đời thật chớ trêu, khi gặp vợ thằng này thì ra đó lại là nàng,
béo tốt hơn xưa không đen gầy như trước và từ sau hôm đó là anh mất việc làm.
Từ ngày em sang ngang, lấy được thằng chông giàu, là em thích ở nhà lầu,
cơm tám chim quay em ăn ngày ba bữa còn anh thì đỏi rách mì tôm suốt cả ngày.
Gặp lại em yêu xưa thấy cuộc đời thật buồn người ta sống chỉ vì tiền,
anh quyết đi buôn mong cuộc đời đổi khác, ngờ đâu quân gian ác lưa anh lấy hết tiền
Một chiều ra sân ga trấn lột một thằng già ngờ đâu nó là bụi,
đời nó rút dao ra cho anh vài ba nhát cuộc đời anh tan nát giờ đây biết làm gì
Rời tù sau 5 năm mắt mù qùe một giò lại thêm cái sẹo ở đầu,
đói rách bơ vơ, gục bên bờ Hoàn Kiếm và thần Kim Quy đến bảo anh hãy đánh đề.
Tỉnh dậy sau cơn mê, ngỡ mình được phù hộ lòng anh thấy thât rộn ràng,
bởi thế cho nên anh đem giầy đi bán và làm con điện toán ngờ đâu trúng số liền
Cuộc đời anh lên tiên lấy được người vợ hiền, cùng anh trang trải nợ nầm,
sắm cái Dylan anh đi làm giầu có cuộc đời anh thế đó tự như giấc mơ hồng