1x1 Cuộn trang 1x1
chậm
nhanh
+/-
esc
Tốc độ
Dừng

Tháng Tám

Tùng
[B] [G#m] [C#m] [F#]

Chuyến xe dừng lại, đứng yên cả phố phường
Thổn thức cả lồng ngực phải, em vội vàng buốc xuống con đường
Bước đến, với đôi mươi căng đầy tình yêu như ngày hôm qua.
Dù có vài vết sẹo, không sao! Em mỉm cười nhận ra là
Em không còn ghét ngày hôm qua, hôm kia và kia kia nữa
Ô cửa những ngày tháng 8, trời lấm tấm 1 vài cơn mưa..
.
.
Vài cơn mưa đưa em đi qua tháng 8 từng ngày. Em đi, rồi về ngay.
Và ngày xưa, cũng cơn mưa tháng 8 nhiều ngày.
Có 2 đứa yêu nhau, thương nhau, rồi xa nhau.
Thường thôi, từng ngày mưa rơi, ngày ngồi bên hiên có con mèo mun bên em thật lâu.
Thường thôi, mắt biếc em vẫn cười, mái tóc em không buông đầy bờ vai…
Nếu ngày đó chưa từng yêu.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Chờ đợi mãi thôi, anh đi qua rồi.
Chỉ còn lại mình héo úa qua từng ngày.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Một lần nữa thôi, em nhận ra
Đôi mươi em yêu, em đau chân thành mà thôi.

Trước đây vài hôm:
“Dù cho mưa anh xin đưa em đến cuối cuộc đời.”
Biết mấy mùa, em mặc kệ, ngang như cua. Từ giây phút chuyến xe mở cửa.
Anh bước xuống, em bước lên.
2 người không biết tên.
Em thẫn thờ ngoái đầu nhìn lén.
Ngày vừa thu lá rụng bên thềm…
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Chờ đợi mãi thôi, anh đi qua rồi.
Chỉ còn lại mình héo úa qua từng ngày.

Trước đây 2 hôm:
Gió vẫn vờn mái tóc em đùa.
Thay cho vài ngày nắng hôm trước, trời lấm tấm thêm vài cơn mưa.
Ở trạm chờ không có mái che, em vội bung cây dù trong tay
Trời mưa bay, mà chưa hay lần gặp mặt thứ 2 là lần này
Em thấy anh.
Nhìn.
Nhìn thật lâu. Đâu thật đâu. Thật mà. Những câu hỏi trôi qua mau thật mau.
Anh ướt nhẹp. Nhìn kĩ mới chợt nhận ra anh quá phong phanh.
Em chạy đến chỗ anh chuyến xe cũng vừa cập bến thả phanh.
Anh bước lên, xe đi, bỏ lại em ở phía sau.
Tay em vẫn nắm chặt cây dù, dù cơn mưa đã tạnh từ lâu.
Một buổi chiều, ở trạm xe, người đi qua rồi đi lại.
Một buổi chiều, trên chuyến xe, người đi xa rồi xa mãi…

Thường thôi, những ngày mưa rơi, ngày ngồi bên hiên có con mèo mun bên em thật lâu.
Thường thôi, mắt biếc em vẫn cười, mái tóc em không buông đầy bờ vai…
Nếu ngày đó chưa từng yêu.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Chờ đợi mãi thôi, anh đi qua rồi.
Chỉ còn lại mình héo úa qua từng ngày.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Một lần nữa thôi, em nhận ra
Đôi mươi em yêu, em đau chân thành mà thôi.

Em từng hát những bài hát buồn khi
Em thực sự chưa biết nỗi buồn là gì.
Và bây giờ em đâu buồn hát
Hát trên những bước chân mình đi…
Và rồi em chợt nhận ra 1 điều: Dáng em nhỏ, nên thế giới của em cũng vậy.
Quá khứ lại chiếm hơn nửa, sợ cất anh vào không vừa, em nghĩ.
Trên chuyến xe hôm nay không mưa
Và bến đỗ tiếp theo bồi hồi không biết anh đã đến chưa?
Và em thấy anh.. đúng là anh đang đi trên phố.
Phút đầu có hơi ngập ngừng nhưng lần này sẽ không bỏ lỡ
Một thứ gì đó trong lòng em đang đâm chồi qua những mảnh vỡ.
Những nỗi sợ không còn đó dù chuyến xe chưa đến bến đỗ…

Chuyến xe dừng lại, đứng yên cả phố phường
Thổn thức cả lồng ngực phải, em vội vàng buốc xuống con đường
Bước đến, với đôi mươi căng đầy tình yêu như ngày hôm qua.
Tháng 9, trời đầy mây, em mỉm cười với 1 người lạ…

Hướng dẫn: Đặt hợp âm trong dấu ngoặc vuông, ngay trước (hoặc phía trên) chữ nhấn mạnh.
VD: Tuổi hồng thơ [C]ngây dưới mái [Am]trường...
Chú ý: Hiện tại bạn không thể lưu vì chưa Đăng nhập


Nguồn: hopamchuan.com

highlight chords
[B] [G#m] [C#m] [F#]

Chuyến xe dừng lại, đứng yên cả phố phường
Thổn thức cả lồng ngực phải, em vội vàng buốc xuống con đường
Bước đến, với đôi mươi căng đầy tình yêu như ngày hôm qua.
Dù có vài vết sẹo, không sao! Em mỉm cười nhận ra là
Em không còn ghét ngày hôm qua, hôm kia và kia kia nữa
Ô cửa những ngày tháng 8, trời lấm tấm 1 vài cơn mưa..
.
.
Vài cơn mưa đưa em đi qua tháng 8 từng ngày. Em đi, rồi về ngay.
Và ngày xưa, cũng cơn mưa tháng 8 nhiều ngày.
Có 2 đứa yêu nhau, thương nhau, rồi xa nhau.
Thường thôi, từng ngày mưa rơi, ngày ngồi bên hiên có con mèo mun bên em thật lâu.
Thường thôi, mắt biếc em vẫn cười, mái tóc em không buông đầy bờ vai…
Nếu ngày đó chưa từng yêu.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Chờ đợi mãi thôi, anh đi qua rồi.
Chỉ còn lại mình héo úa qua từng ngày.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Một lần nữa thôi, em nhận ra
Đôi mươi em yêu, em đau chân thành mà thôi.

Trước đây vài hôm:
“Dù cho mưa anh xin đưa em đến cuối cuộc đời.”
Biết mấy mùa, em mặc kệ, ngang như cua. Từ giây phút chuyến xe mở cửa.
Anh bước xuống, em bước lên.
2 người không biết tên.
Em thẫn thờ ngoái đầu nhìn lén.
Ngày vừa thu lá rụng bên thềm…
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Chờ đợi mãi thôi, anh đi qua rồi.
Chỉ còn lại mình héo úa qua từng ngày.

Trước đây 2 hôm:
Gió vẫn vờn mái tóc em đùa.
Thay cho vài ngày nắng hôm trước, trời lấm tấm thêm vài cơn mưa.
Ở trạm chờ không có mái che, em vội bung cây dù trong tay
Trời mưa bay, mà chưa hay lần gặp mặt thứ 2 là lần này
Em thấy anh.
Nhìn.
Nhìn thật lâu. Đâu thật đâu. Thật mà. Những câu hỏi trôi qua mau thật mau.
Anh ướt nhẹp. Nhìn kĩ mới chợt nhận ra anh quá phong phanh.
Em chạy đến chỗ anh chuyến xe cũng vừa cập bến thả phanh.
Anh bước lên, xe đi, bỏ lại em ở phía sau.
Tay em vẫn nắm chặt cây dù, dù cơn mưa đã tạnh từ lâu.
Một buổi chiều, ở trạm xe, người đi qua rồi đi lại.
Một buổi chiều, trên chuyến xe, người đi xa rồi xa mãi…

Thường thôi, những ngày mưa rơi, ngày ngồi bên hiên có con mèo mun bên em thật lâu.
Thường thôi, mắt biếc em vẫn cười, mái tóc em không buông đầy bờ vai…
Nếu ngày đó chưa từng yêu.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Chờ đợi mãi thôi, anh đi qua rồi.
Chỉ còn lại mình héo úa qua từng ngày.
Chờ đợi mãi thôi, chuyến xe đi rồi
Một lần nữa thôi, em nhận ra
Đôi mươi em yêu, em đau chân thành mà thôi.

Em từng hát những bài hát buồn khi
Em thực sự chưa biết nỗi buồn là gì.
Và bây giờ em đâu buồn hát
Hát trên những bước chân mình đi…
Và rồi em chợt nhận ra 1 điều: Dáng em nhỏ, nên thế giới của em cũng vậy.
Quá khứ lại chiếm hơn nửa, sợ cất anh vào không vừa, em nghĩ.
Trên chuyến xe hôm nay không mưa
Và bến đỗ tiếp theo bồi hồi không biết anh đã đến chưa?
Và em thấy anh.. đúng là anh đang đi trên phố.
Phút đầu có hơi ngập ngừng nhưng lần này sẽ không bỏ lỡ
Một thứ gì đó trong lòng em đang đâm chồi qua những mảnh vỡ.
Những nỗi sợ không còn đó dù chuyến xe chưa đến bến đỗ…

Chuyến xe dừng lại, đứng yên cả phố phường
Thổn thức cả lồng ngực phải, em vội vàng buốc xuống con đường
Bước đến, với đôi mươi căng đầy tình yêu như ngày hôm qua.
Tháng 9, trời đầy mây, em mỉm cười với 1 người lạ…