Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ai lười hơn

Trong buổi lao động, học sinh tham gia chuyển gạch để xây tường. Thấy Ân một chuyến chỉ mang một viên gạch, trong khi mọi bạn khác đều mang hai viên, một bạn liền hỏi:

- Ân lười quá, mang được mỗi một viên gạch.

Ân liền cãi:

- Có bạn lười thì có.

Mọi người cười ồ. Ân nói tiếp:

- Các bạn sợ phải đi hai chuyến nên mới mang hai viên một lần chứ còn gì nữa.


Mơ ước

Một chàng trai xấu xí và đen đủi nên không được các cô gái để ý tới. Quá buồn rầu, nên chàng trai cầu xin Chúa.

- Mong Chúa cho con được trở nên hấp dẫn hơn trong mắt các cô gái!

Chúa rất nhân từ và nhận lời:

- Ta đồng ý, vậy con muốn trở nên như thế nào ta sẽ biến con thành như vậy?

Chàng trai mừng rỡ và xin Chúa:

- Chúa hãy cho con trở nên trắng trẻo và mọi cô gái đều phải cần đến con!

- Con thật sự muốn được như vậy phải không?

- Dạ, con rất muốn ạ!

- Con không hối tiếc chứ?

- Dạ, con không hối tiếc ạ!

Và trong nháy mắt, chàng trai đã biến thành 1 chiếc bồn cầu thật trắng trẻo và thơm tho.

Chìa khóa

Tại một bệnh viện tâm thần nọ, để kiểm tra lần cuối trước khi cho bệnh nhân xuất viện các bác sĩ bèn bàn nhau vẽ một cái cửa giả lên tường rồi bảo: "Các anh hãy mở cánh cửa đó ra là có thể về nhà rồi".

Các bệnh nhân hồ hởi xông vào cánh cửa giả mở lấy mở để, duy chỉ có một người đứng từ đằng xa cười ngặt nghẽo.

Các bác sĩ vui mừng vì nghĩ anh này đã hết bệnh liền tiến đến hỏi: "Tại sao anh lại cười?".

Bệnh nhân nọ đáp: "Tại bọn họ ngu quá".

Các bác sĩ mừng thầm trong bụng nhưng để chắc ăn nên hỏi tiếp: "Tại sao anh lại bảo bọn họ ngu".

Anh này bèn giơ cái xẻng lên và nói: "Tại vì tui giữ cái chìa khóa đây này, làm sao mà chúng nó mở cái cửa đó cho được"

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.

Sành điệu

Một ông hói nặng vào hiệu cắt tóc, nói với tay thợ:

- Này anh, tóc tôi chỉ còn có ba sợi thôi. Anh cắt cho tôi cẩn thận nhé!

Tay thợ hỏi:

- Vậy ông định cắt kiểu gì?

- Mái lật!

Tay thợ loay hoay một lúc, bỗng làm rụng mất một sợi.

- Bây giờ chỉ còn hai sợi, cắt thế nào thưa ngài?

- Rẽ ngôi giữa!

Thật không may, lóng ngóng thế nào lại làm rụng một sợi nữa. Anh thợ lo lắm, bèn hỏi:

- Bây giờ lại rụng một sợi rồi, thưa ngài. Làm thế nào bây giờ?

- Chải ngôi bên! - ông ta tự tin trả lời.