Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ai mua trăn

Trong lớp học, thầy Việt văn đang dạy đến thi sĩ Hàn Mạc Tử. Thầy đọc câu thơ: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho”.

Bỗng một bác nông dân chạy xồng xộc vào lớp hổn hển nói:

- Con trăn đâu, to hay nhỏ, tôi kiếm nó mua quá trời, giờ mới có thầy bán… Thầy bán bao nhiêu…?

Cả lớp, thầy lẫn trò ngơ ngác…


Mặc gì?

Một anh chàng sắp phải ra tòa vì tội trốn thuế đã hỏi bạn thân của mình nên mặc trang phục gì cho phù hợp. Người bạn khuyên:

- Cậu hãy mặc bộ đồ tồi tàn nhất để người ta thấy rằng cậu nghèo rớt mồng tơi.

Không tin tưởng lắm vào lời khuyên của bạn, anh lại tìm đến một luật sư để xin tư vấn:

- Anh hãy diện bộ cánh bảnh nhất, quần áo đẹp có thể mang lại sự tự tin!

Cảm thấy khó xử vì hai lời khuyên trái ngược, người đàn ông lại tìm đến gặp cha cố. Vị linh mục chậm rãi nói:

- Cha sẽ kể cho con nghe câu chuyện này: Có một thiếu nữ sắp kết hôn hỏi mẹ nên mặc gì vào đêm tân hôn. Bà ta bảo rằng: 'Con nên mặc một chiếc váy vừa dày, vừa dài và che kín cổ'. Cô gái lại hỏi một người bạn thân và được khuyên rằng: 'Hãy mặc một chiếc áo ngủ gợi cảm nhất với những đường ren và đường xẻ táo bạo'.

- Khoan đã - Chàng trai cắt lời vị linh mục - Cha kể chuyện đó cho con là có ý gì?

- Thật đơn giản, ta muốn con tìm điểm chung giữa mình và cô gái nọ. Bất kể mặc trang phục gì thì cuối cùng cũng bị lột trần cả mà thôi.

 

Tả thực

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo. Một học sinh viết gọn lỏn: 'Nhà em có một con mèo'.

Khi trả bài, cô giáo hỏi:

- Sao em không tả rõ hơn?

Học sinh đáp:

- Dạ, nhà em có nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ!

Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: 'Nhà em có một con chó'. Cô giáo bảo:

- Em nên tả kỹ hơn!

Học sinh:

- Dạ, con chó còn ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: 'Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?'. Khi nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.

Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ. Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: 'Nhà em có nuôi một con khỉ. Một hôm có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: 'Con khỉ già đang ngồi trong nhà đấy!''.

Chương trình bảo vệ sức khoẻ bắt buộc

Trên một chuyến tàu, cuộc trò chuyện chuyển sang nói về những thói quen tốt và xấu trong việc gìn giữ sức khỏe. Một anh chàng béo tốt hồng hào thao thao bất tuyệt về đề tài này.

- Hãy nhìn tôi đây! - Anh ta nói. - Chưa bao giờ tôi bị ốm cả, và tất cả là do ăn uống đơn giản.

- ???

- Tại sao ư? Thưa các ông! - Anh ta tiếp. Từ lúc 20 tuổi cho đến 40 tôi sống một cuộc sống hết sức đơn giản bình thường - không muộn giờ, không quá độ. Mọi ngày, kể cả mùa đông và mùa hè, tôi thường ngủ từ khoảng 9 giờ tối và thức dậy vào 5 giờ sáng. Tôi làm việc từ 8 giờ sáng tới 1 giờ chiều, rồi ăn trưa - một bữa trưa thanh đạm. Tiếp đó là nửa tiếng nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục 4 giờ làm việc, sau đó...

- Xin lỗi! - Một người lạ ở trong góc cắt ngang. - Ông vào tù vì tội gì vậy?

Khách hàng luôn đúng

Một nhà hàng nổi tiếng là chiều khách. Một ông khách từ phương xa tới muốn thử xem hư thực thế nào liền vào quán.

Vừa tới cửa ông lập tức hét:

- Sao nóng thế mà không bật máy lạnh?

- Vâng. Xin mở ngay ạ - Ngay lập tức anh bồi dạ ran. Rồi anh chạy vội vào trong để mở máy lạnh.

Ngồi một lát, ông khách lại quát:

- Nhà hàng lạ thật. Mở máy lạnh thế thì súp của tôi nguội hết mất.

Anh bồi lại vâng dạ chạy đi tắt máy. Cứ thế, anh bồi chạy đi lại tới 3, 4 lần tắt bật máy lạnh nhưng vẫn không hề than vãn. Ăn xong, ông khách gọi anh bồi tới bảo:

- Cậu đừng hiểu lầm tôi lắm chuyện. Chẳng qua tôi thử xem thái độ phục vụ khách ở đây có đúng như đồn đại không. Thật tốt đấy. Vì vậy tôi thưởng cho anh.

Anh bồi cầm tiền thưởng, lễ phép thưa:

-Thưa ông, Nhà hàng phục vụ đúng phương châm 'khách hàng luôn luôn đúng'. Khách sai cứ làm. Thật ra nhà hàng có máy lạnh đâu!