Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ai quyết định?

- Bố vợ: Như vậy là con gái tôi đã thú nhận rằng muốn lấy anh làm chồng. Anh đã quyết định ngày tổ chức hôn lễ chưa?
- Chàng rể: Vấn đề đó con dành hoàn toàn cho nàng quyết định.
- Bố vợ: Thế hôn lễ theo nghi thức nhà thờ hay bình dân?
- Chàng rể: Điều đó mẹ nàng quyết định.
- Bố vợ: Thế các con sẽ sống bằng gì?
- Chàng rể: Điều đó phụ thuộc vào ngài, thưa ngài!...


Chớ đùa với lửa

Cơ quan tình báo nước nọ cần tuyển một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ cực kỳ khó khăn. Qua nhiều vòng sát hạch, kiểm tra về lý lịch, thể lực, tâm lý và phỏng vấn, cuối cùng, họ chọn được ba người, trong đó có một phụ nữ.

Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, các nhân viên tình báo đưa một trong hai người đàn ông tới một cánh cửa kim loại lớn và đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:

- Chúng tôi cần đoan chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bất kể trong tình huống nào. Trong phòng này, anh sẽ thấy vợ anh đang ngồi trên ghế. Hãy giết cô ta!

Người đàn ông đáp:

- Các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Không bao giờ.

Đám điệp viên cựu trào nhún vai:

- Vậy thì anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy dẫn vợ anh về nhà đi!

Người đàn ông thứ hai cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt lưng tròng:

- Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ được!

Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:

- Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy đưa vợ về nhà đi.

Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát chồng. Cô ta cầm khẩu súng, đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch vào tường.Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán:

- Khẩu súng này nạp toàn đạn không đầu. Tôi đã phải dùng ghế để đập chết anh ta.

 

Tình cho không biếu không

Một trạm xăng nọ đặt ở nơi khá hẻo lánh nên rất ít khách. Lo sợ trước khả năng phá sản, chủ nhân của nó nghĩ ra một cách bèn đặt một tấm biển đề: 'Đổ xăng ở đây sẽ được phục vụ sex miễn phí'.

Không bao lâu sau, một khách hàng lái xe đến, đổ đầy bình xăng rồi đòi đòi khoản sex miễn phí kia.

Chủ trạm xăng đề nghị khách hàng chọn lấy một con số bất kỳ trong dãy số từ 1 đến 10 và nếu đoán đúng sẽ được hưởng phần thưởng đã hứa. Người khách đoán số 8 và ông chủ cây xăng đáp:

- Anh đoán gần đúng. Con số chính xác ở đây là 7. Xin lỗi, nhưng lần này anh không được phục vụ sex miễn phí. Chúc may mắn lần sau.

Một thời gian sau, vẫn vị khách hàng cũ quay lại nhưng lần này đi cùng một người bạn. Anh ta ghé trạm xăng, đổ đầy bình và lại đòi được phục vụ sex miễn phí. Ông chủ ở đây một lần nữa đưa ra câu đố cũ và yêu cầu khách hàng đoán. Anh ta gọi ra số 2 và chủ cây xăng đáp:

- Anh đoán gần đúng. Con số chính xác ở đây là 3. Xin lỗi, nhưng lần này anh không được phục vụ sex miễn phí. Chúc may mắn lần sau.

Khi hai người đánh xe đi, người lái xe nói với bạn:

- Tớ nghi đây là trò bịp bợm và thằng cha đó chẳng bao giờ cho khách hàng của hắn đoán trúng và thưởng thức món tình cho không ấy đâu.

Anh bạn gân cổ cãi:

- Không phải trò bịp đâu. Vợ tớ đoán trúng 2 lần rồi đó!

Bình sữa nào ngon

Trong một bệnh viện nhi cực kỳ hiện đại, có hai chú bé nằm cạnh nhau, chúng trao đổi với nhau bằng một thứ ngôn ngữ riêng. Máy theo dõi và biên dịch ghi lại được một đoạn hội thoại giữa chúng.

- Đằng ấy bú sữa mẹ hay sữa bình?

- Tớ bú sữa bình.

- Sữa bình có ngon không?

- Cũng ngon, nhưng phiền cái là khi ngọt khi nhạt, lúc nóng lúc nguội có khi phải tự bê bình mỏi cả tay. Thế còn đằng ấy bú sữa gì?

- Tớ thì bú sữa mẹ.

- Thế sữa mẹ có ngon không?

- Ngon chứ! Sữa lúc nào cũng ấm đều đều, rất vừa miệng, bình sữa lại đẹp nữa, không sợ thiu, không sợ chuột nhưng thỉnh thoảng nó có mùi thuốc lá hay rượu whisky khó chịu khôn tả.

Truyện cười dân gian

Hai anh chồng tâm sự với nhau:

- Vợ tôi là diễn viên xiếc, cô ấy diễn được cả trò phun lửa.

- Ăn thua gì, vợ tôi chẳng phải là diễn viên mà còn “hét ra lửa” kia!