Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ai sợ ai?

Một anh chàng ra vẻ ta đây là người không sợ vợ, hùng hổ tuyên bố với bạn bè rằng:

- Vợ tôi ý à, hư là tôi vả cho gãy hết cả răng ấy chứ!

- Chà, thế bây giờ xin được hỏi rằng, răng vợ cậu là thật hay giả?

- Thật 100%.

- Còn răng của cậu?

- Có còn cái nào là thật đâu!

Tóc vàng hoe đi London

Lần đầu đến London (Anh), tóc vàng hoe cùng bạn đi trên chiếc xe buýt hai tầng. Để người bạn ngồi dưới, tóc vàng hoe hăm hở bước lên tầng trên.

Nhưng chỉ một lúc sau, Tóc vàng hoe run rẩy bước xuống với bộ mặt trắng bệch.

Cô ôm chầm lấy bạn hổn hển nói: 'Đừng bao giờ ngồi trên đó, không có tài xế đâu'.

Chữa mũi đầu tiên

Một phụ nữ có tuổi bước vào phòng khám bác sĩ và đề cập đến một vấn đề khá tế nhị.

- Tôi trung tiện suốt ngày, thưa bác sĩ John. Từ lúc vào đây đến giờ, tôi đã đánh được 20 phát rồi. Nhưng điều lạ là chúng hiếm khi kêu thành tiếng, và chẳng bao giờ có mùi. Tôi phải làm gì đây?

Vị bác sĩ đáng kính lắng nghe với một vẻ chịu đựng hiện rõ trên khuôn mặt. Sau đó ông đáp:

- Đây là đơn thuốc, thưa bà Harris. Hãy uống 3 viên một ngày trong vòng 7 ngày rồi sau đó quay trở lại gặp tôi sau một tuần nữa.

Tuần sau, bà Harris lại bước vào phòng khám với vẻ mặt đầy lo lắng.

- Bác sĩ, tôi không biết là trong những viên thuốc có gì, nhưng bệnh của tôi càng trầm trọng hơn. Tôi vẫn đánh nhiều như trước đây, nhưng bây giờ chúng bốc mùi kinh khủng không chịu nổi. Ông có thể nói gì được đây?

- Bình tĩnh nào, bà Harris - Bác sĩ nhẹ nhàng ngắt lời - Như vậy là tôi đã chữa xong mũi cho bà. Bây giờ chúng ta có thể bắt tay vào điều trị căn bệnh mà bà yêu cầu.

Bài báo hay

Tổng biên tập của một tờ báo gọi anh phóng viên tập sự vào phòng để truyền đạt những nguyên tắc cơ bản viết một bài báo hay. Sau mấy tiếng đồng hồ mà anh chàng phóng viên tối dạ nọ vẫn đực mặt ra, chẳng hiểu gì cả.

Tổng biên tập đang lúng túng không biết làm thế nào để phóng viên của mình hiểu thì cô thư ký đi ngang qua, với chiếc minijupe không thể ngắn hơn được.

Vị tổng biên tập ứng khẩu: “Này nhé, một bài báo hay có thể so sánh với chiếc váy mặc trên người mỹ nhân. Trong cả hai trường hợp, phải làm sao cho đủ độ dài để phủ kín được đối tượng nhưng cũng kha khá ngắn để người ta thèm thuồng muốn khám phá thêm. Có thế thôi”.

Hoạnh họe

Giám đốc hỏi thư ký:

- Bút của tôi đâu rồi?

- Trên tai ngài đấy thôi!

- Không thấy tôi đang bận à? Cô có thể nói chính xác là nó ở bên tai nào được không?