Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ám hiệu dưới gầm bàn

Bác sĩ khám cho một ông bị gãy chân và hỏi:

- Ông bị gãy chân như thế nào?

- Trong lúc chơi thôi!

- Ông chơi đá banh?

- Không, chơi đôminô.

- Nghĩa là đã xảy ra ẩu đả?

- Không hẳn, đó là do ông bạn tôi ra dấu cho tôi ở dưới gầm bàn...


Không cần phải nắm tay nữa

Vợ than thở: 'Anh không còn yêu em nữa ư? Trước kia, chiều chiều anh thường ngồi cạnh và nắm tay em...'

Chồng phản đối:

- Nhưng em yêu, từ khi chúng ta bán cây đàn piano đi thì điều đó không còn cần thiết nữa.

Ôtô đại hạ giá

Một nhà thầu cầu đường muốn lấy lòng người đứng đầu cơ quan bèn ngỏ ý biếu tặng ông này một chiếc ôtô.

Tuy nhiên, vị lãnh đạo cơ quan lắc đầu:

- Thưa ông, tôn chỉ của cơ quan tôi là tính liêm khiết của cá nhân. Tôi không bao giờ cho phép mình nhận một món quà như thế đâu.

- Vậy thì thay vì biếu chiếc ôtô, tôi sẽ bán nó cho ngài với giá đại hạ, ví dụ như 25 đô la.

Vị lãnh đạo cơ quan suy nghĩ trong giây lát rồi bảo:

- Như vậy tôi sẽ mua hai chiếc.

Biết là ai không?

Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút.

- Hết giờ, cậu sinh viên kia lên nộp bài chậm 15 phút và bị giám thị từ chối thẳng thừng. Cậu vẫn gan lì tiến sát đến bàn giáo viên và hỏi: Thầy có biết em là ai không?
- Dĩ nhiên là không.
- Chẳng nhẽ thầy không nhớ nổi cả tên em ư?
- Không biết! Và tôi cũng chẳng cần phải biết em là ai. Ông thầy mỉa mai, không thèm nhìn cậu sinh viên.
- Vậy thì xin lỗi thày nhé!
- Cậu ta nhanh tay nhét bài của mình vào giữa xấp bài trên bàn và biến khỏi phòng.

Truyện cười dân gian

Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản lý nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.

- Ổn cả! - Nhà quản lý đáp. - Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: 'Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại'.

 - Vậy sao? - Cô gái phấn chấn hỏi. - Còn sau đó.

- Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: 'Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!'.