Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ăn cơm trước kẻng

Trong lớp học nọ, cô giáo đang ôn thi về giới tính cho học sinh và phê phán việc 'ăn cơm trước kẻng'.

Sau một hồi giải thích và kết luận rằng làm việc đó là không tốt, các em phải tránh, cô giáo hỏi học sinh có ai ý kiến gì không? Tất cả đồng tình, duy nhất có một em trai nêu ý kiến:

- Người ăn cơm trước kẻng là người bị đói nên mới ăn như vậy. Em thấy không nên phê phán người như vậy.

Cô giáo hỏi:

- Tại sao?

Học sinh đó giải thích:

- Nếu một anh chàng quen một người, yêu người đó, và ăn cơm trước kẻng với người đó, sau đó thì cưới về làm vợ. Còn một người kia quen một người con gái, rồi 'ăn cơm' xong, bỏ đi quen người khác, tìm cách 'ăn được cơm' sau đó bỏ đi quen người khác... cứ tiếp tục như thế nên anh ấy không bị đói. Cuối cùng thì anh quen vợ anh ta, anh ta no rồi nên không đòi ăn cơm, mà khi đói thì sang nhà hàng xóm ăn. Cuối cùng, cưới về anh ta không bị nói là ăn cơm trước kẻng. Vậy hai anh trên thì anh nào tốt hơn anh nào?

Cô giáo suy nghĩ một hồi và nói

- Cô cho em 10 điểm trong môn này.

Học sinh trả lời:

- Chưa thi mà cô cho em 10 điểm vậy là em ăn cơm trước kẻng rồi đó.

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Di truyền

Có cặp vợ chồng da trắng nọ, người chồng đi công tác xa dài ngày. Người vợ viết thư cho chồng sau khi sinh con:

- Anh à, con chúng ta sinh ra trắng trẻo và xinh xắn lắm! Em bị thiếu sữa nên thuê một bà vú nuôi da đen. Sau một thời gian con chúng ta bú sữa của bà ta, da nó chuyển từ trắng sang đen anh à!

Sau đó người vợ nhận được thư của người chồng:

- Anh rất vui vì em đã sinh con, có lẽ nó giống anh hồi bé. Mẹ anh sinh anh cũng bị thiếu sữa nên anh toàn phải ăn sữa bò, vì thế đến giờ anh mới bị mọc sừng em ạ!

Ổ khóa và chìa khóa

Cuộc tranh luận giữa hai vợ chồng về việc ai quan trọng hơn.

Bà vợ luôn tự coi mình là nhân vật quan trọng trong gia đình:- Nếu thiếu sự quán xuyến của em thì gia đình sẽ tan nát, của cải sẽ đội nón ra đi.Nghe vợ nói, ông chồng không hề phản đối mà còn hăng hái thêm vào:

- Em nói đúng, người vợ trong gia đình cũng giống như cái ổ khoá của một căn phòng. Đồ đạc trong phòng muốn an toàn phải nhờ có ổ khoá tốt. Còn vai trò của người chồng chỉ như cái chìa khoá mà thôi, làm sao so được với cái ổ khoá.- Anh nói đúng lắm! Chưa bao giờ em thấy anh đánh giá vai trò của vợ chồng mình chính xác như hôm nay. Hoá ra anh cũng không ngớ ngẩn như em và mọi người vẫn tưởng.

- Để anh nói hết đã! Cái ổ khoá tốt là ổ khoá chỉ có một chìa mở được!

- Đúng quá đi rồi! Nếu chìa nào cũng mở được thì ổ khoá là loại vứt đi.

Ông chồng lại thủng thẳng:

- Còn chìa khoá tốt là chìa khoá mở được nhiều ổ khoá.

- Đúng.... à, không phải thế, không phải thế.

Bà vợ suy nghĩ một lúc mới biết ông chồng gài bẫy mình, liền xấn xổ:

- Thế cái chìa của anh mở được bao nhiêu ổ khoá rồi? Nói đi, nói đi! Tôi sẽ bẻ cong cái chìa khóa láo lếu này cho nó khỏi mở ổ khóa nào hết!

Truyện cười dân gian

Tàu đắm, ông chồng bị sóng đưa vào một hoang đảo. Kiệt sức sau nhiều giờ vật lộn với thần chết, ông ta khó nhọc bò lên bờ đá. Người vợ đã dạt vào đó từ trước, vừa thấy mặt chồng, bà giận dữ rít lên:

- Suốt thời gian qua anh ở đâu hả... ả... ả? Tàu đắm từ hôm qua cơ mà!