Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Anh nghĩ tôi là ai?

Buổi sáng, cô vợ gọi điện đến cơ quan cho chồng:

- Xe máy của em không nổ được. Anh có thể về nhà và sửa cho em được không?

- Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải thợ sửa xe máy.

Một lúc sau, cô vợ lại gọi đến:

- Anh có thể về nhà được không? Đầu video nhà mình tự nhiên lại bị hỏng.

- Cô nghĩ tôi là ai? Tôi không phải là thợ chữa tivi, video.

Đến buổi trưa, anh chồng lại nhận được cú điện thoại nữa của cô vợ phàn nàn về cái cửa bị kẹt không khoá được. Và lần này anh ta gào lên:

- Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải là thợ mộc.

Buổi tối, anh ta đi làm về. Cô vợ kể lại rằng đã nhờ ông hàng xóm chữa giúp tất cả. Anh chồng hỏi:

- Thế sau khi chữa xong ông ta có đòi công sá gì không?

- Ông ta đề nghị rằng hoặc là em nấu cho ông ấy một bữa ăn, hoặc là 'chiều' ông ta một tí.

- Thế em đã nấu cho ông ấy ăn món gì? - Anh chồng nhẹ nhàng hỏi.

Lần này thì đến cô vợ tỏ ra giận dữ:

- Anh nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải là đầu bếp.

Cô đơn từ lâu rồi!

Sau đám tang, người bạn gái an ủi góa phụ:

- Chị đừng buồn, chúng tôi sẽ không bỏ mặc chị trong cô đơn.

Góa phụ ngậm ngùi, nói:

- Xin đừng lo cho tôi! Đã hai mươi năm rồi, đêm nay là đêm đầu tiên tôi biết chắc anh ấy ngủ ở đâu.

 

Sếp ở trên người cô thư ký

Giám đốc cùng nhân viên ghé thăm nhà cô thư ký. Con chó bécgiê của cô ta ghếch mõm sủa nhân viên mấy tiếng, rồi quay sang vẫy đuôi với sếp, ông này thắc mắc:

- Tôi chưa tới đây lần nào, sao con chó lại vẫy đuôi mừng nhỉ?

- Có lẽ nó đã từng ngửi thấy mùi sếp ở trên người cô thư ký đấy ạ.

Khoác lác

Một anh chàng nói khoác kể chuyện với bạn: 'Cậu biết không, hôm nọ ở ngoài biển mình câu được một con cá khổng lồ'.

- Khi kéo con cá đó lên bờ, nước biển vơi hẳn đi một ít, nhìn thấy rõ đấy!

- Chắc là cậu câu được cá voi hả?

- Sao lại là cá voi? Tớ dùng cá voi để làm môi câu thì có!

Ruộng để không (phần 1)

Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng.

'Đám ruộng hai bờ ở đầu hôngLâu ngày không cấy vẫn để không...Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốtNhờ người cày hộ có được không?'

Ông chồng đọc xong trả lời:

'Đám ruộng hai bờ là của ôngCho dù không cấy vẫn để khôngMùa này không cấy chờ mùa khácNhờ người cày hộ chết với ông'

Bà vợ chịu không nổi gửi tiếp:

'Ông à... cỏ dại lên quá môngDân cày quê mình cứ ở khôngThôi tui làm phước cho họ cấy...Ông về thu hoạch... thế là xong'

Ông chồng càng tức giận hơn:

'Cỏ dại có mọc lên quá môngThì bà vẫn cứ phải để khôngÔng mà biết được bà cho cấyÔng vể nhổ sạch thế là... xong'

Bà tiếp:

'Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồngÔng về gấp gấp có nghe không?Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn...Ông về tưới hộ tôi trả công!'

Chồng nghe thế liền gửi lại:

'Ừ thì bà ráng mà kiềm lòngBà mà léng phéng chết với ôngÔng về ông cấy cho tơi xốpCho thỏa bao ngày bà đợi mong'

Hôm sau, chồng nhận được thư vợ như sau:

'Luật mới ban hành ông biết không?Ruộng mà không cấy sẽ sung côngVậy ông thu xếp mà về sớmKẻo mất ruộng rồi, ông trách ông'