Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Ba là con cá mập...

Ba là con cá mập, mẹ là con cá voi, con là con cá kình, ba con cá hung hăng, la là lá la la ... quốc hết 1 con bò.

Ba là xúc xích bò, Mẹ là xúc xích heo, Con là xúc xích gà, 3 xúc xích ngon ngon, la là lá la la ... Nấu với mì ăn liền.

Ba là tên cướp vàng, Mẹ là tên cướp đô, Con là tên cướp tiền, 3 tên cướp lưu manh, la là lá la la ... Cướp hết 1 ngân hàng.

Lung lay lung lay tình Mẹ, tình Cha, Lung lay lung lay tội một mái nhà. Lung lay lung lay tình Mẹ tình cha, Lung lay lung lay hai tiếng...ra toà. He he !

 


Dài gấp ba lần

Sau bài thuyết trình, tổng giám đốc cáu kỉnh nói với cô thư ký:

- Tại sao cô chuẩn bị bài phát biểu dài thế kia chứ! Đã dặn viết ngắn gọn thôi, có thấy người ta ngáp và ngủ gật không?

- Vâng... em xin lỗi. Tại vì em trót kẹp nhầm cho sếp cả ba bản copy của cùng một bài.

Khách hàng luôn đúng

Một nhà hàng nổi tiếng là chiều khách. Một ông khách từ phương xa tới muốn thử xem hư thực thế nào liền vào quán.

Vừa tới cửa ông lập tức hét:

- Sao nóng thế mà không bật máy lạnh?

- Vâng. Xin mở ngay ạ - Ngay lập tức anh bồi dạ ran. Rồi anh chạy vội vào trong để mở máy lạnh.

Ngồi một lát, ông khách lại quát:

- Nhà hàng lạ thật. Mở máy lạnh thế thì súp của tôi nguội hết mất.

Anh bồi lại vâng dạ chạy đi tắt máy. Cứ thế, anh bồi chạy đi lại tới 3, 4 lần tắt bật máy lạnh nhưng vẫn không hề than vãn. Ăn xong, ông khách gọi anh bồi tới bảo:

- Cậu đừng hiểu lầm tôi lắm chuyện. Chẳng qua tôi thử xem thái độ phục vụ khách ở đây có đúng như đồn đại không. Thật tốt đấy. Vì vậy tôi thưởng cho anh.

Anh bồi cầm tiền thưởng, lễ phép thưa:

-Thưa ông, Nhà hàng phục vụ đúng phương châm 'khách hàng luôn luôn đúng'. Khách sai cứ làm. Thật ra nhà hàng có máy lạnh đâu!

Xin vui lòng tránh lối

Đây là chuyện có thật xảy ra ngoài khơi Newfoundland, Canada tháng 10/1995. Đoạn đối thoại sau đây giữa một tàu chiến Mỹ và nhà chức trách Canada được Bộ Tư lệnh hải quân Mỹ công bố sau đó ít ngày.

Mỹ: Xin vui lòng chuyển hướng 15o về phía bắc để tránh va chạm.

Canada: Chúng tôi khuyên quý vị chuyển hướng 15o về phía nam để tránh va chạm.

Mỹ: Tôi là thuyền trưởng một tàu hải quân Mỹ. Tôi nhắc lại, quý vị hãy chuyển hướng.

Canada: Không. Một lần nữa, tôi yêu cầu quý vị hãy chuyển hướng.

Mỹ: Đây là hàng không mẫu hạm USS Lincoln, chiến hạm lớn thứ nhì của hạm đội Đại Tây Dương. Chúng tôi được hộ tống bởi 3 khu trục hạm, 3 tuần dương hạm và nhiều tàu chiến khác. Tôi yêu cầu quý vị hãy đổi hướng mười lăm độ về phía bắc. Nếu không, chúng tôi buộc phải tiến hành các phương án tấn công để bảo đảm an toàn cho con tàu.

Canada: Đây là một ngọn hải đăng, ngài còn gì để nói nữa không?

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!