Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bài giống nhau

Sau giờ kiểm tra, hai sinh viên nói chuyện với nhau:

- Hôm nay, cô trông thi khó quá, tớ chẳng nhìn được bài cậu tí nào cả.

- Ừ, đề bài quá hóc búa, tớ đành để giấy trắng mà.

- Chết tớ rồi, thế thì lần này, tớ với ấy sẽ lại bị chia đôi điểm vì làm bài giống nhau như lần trước cho mà xem.


Không để lại tang chứng

Bốn cô gái dự cuộc thi tuyển thư ký, đề bài như sau: "Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc, lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?".

- Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án. Bài thứ nhất viết: "Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ".

- Người ta có quên đâu mà trả lại, bài này hỏng.

- Tiếp đến bài thứ hai: "Nộp vào quỹ công đoàn".

- Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à! Hỏng.

- Bài thứ ba, khá hơn một chút: "Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng".

- Hừ, Nói toạc ra thế ư? Lộ liễu quá!

- Bài thứ tư, tờ giấy trắng tinh. Giám đốc ngạc nhiên hỏi chủ của tờ giấy này: Sao, cô không trả lời được à?

- Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc: Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba ạ, nhưng sẽ không lưu lại bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến số tiền đó.

- Cô này khá! Duyệt!

Truyện cười dân gian

Một trọng tài bóng đá đi du lịch lạc vào vương quốc toàn nữ giới. Ở đây, chẳng có ai mặc quần áo và ông cũng không được ngoại lệ.

Khi người ta đưa ông đến gặp nữ tộc trưởng, bà ta nói:

- Ông làm nghề trọng tài bóng đá đúng không?

- Sao bà đoán giỏi vậy?

- Có gì đâu, lúc nào ông cũng kè kè cái còi thế kia thì ai chẳng đoán ra.

Cha không nhận ra tôi à

Hai linh mục đi nghỉ ở Hawaii. Họ quyết định sẽ biến nó thành một chuyến đi nghỉ thực sự bằng cách không mặc bất cứ thứ gì mà có thể chỉ ra rằng họ thuộc giới tăng lữ.

Ngay khi máy bay hạ cánh, họ tới thẳng một cửa hàng và mua một số áo chim cò, quần soóc, dép xăng đan, kính đeo mắt...

Sáng hôm sau, họ tới bãi biển, mặc bộ đồ 'du lịch'. Họ đang ngồi trên ghế, thưởng thức đồ uống, thưởng thức ánh mặt trời và phong cảnh trên bãi biển thì một cô gái tóc vàng đẹp chết người để ngực trần và đi ngang trước mặt.

Họ không thể nào không nhìn chằm chằm. Khi cô gái tóc vàng đi ngang, cô ta mỉm cười và nói:

- Chào buổi sáng, thưa cha, chào cha nữa nhé. - Cô gật đầu với mỗi vị linh mục và đi tiếp.

Cả hai vị linh mục choáng nặng. Tại sao mà cô ta lại biết họ là linh mục được nhỉ?

Thế là ngày hôm sau, họ quay trở lại cửa hàng và mua những bộ đồ sành điệu hơn nữa. Ngày tiếp theo hai vị linh mục trong bộ quần áo mới ngồi trên bãi biển và tận hưởng ánh nắng mặt trời. Sau một lúc, lại cô gái tóc vàng để ngực trần hôm trước lại đi về phía họ. Cô ta lại gật đầu với mỗi vị linh mục và nói

- Xin chào cha - và tiếp tục bước đi.

Một linh mục không chịu được nữa và nói.

- Xin chờ một chút thưa cô.

- Vâng, làm sao ạ? - Cô kia đáp.

- Chúng tôi là những linh mục và chúng tôi tự hào về điều đó. Nhưng tôi muốn biết là làm thế nào cô biết được chúng tôi là linh mục khi mà chúng tôi đã ăn mặc như thế này?

- Ơ, cha không nhận ra tôi à, sơ Angela đây mà - cô gái đáp.

Truyện cười dân gian

Trên khoang VIP của một du thuyền năm sao, đám quý tộc hiện đại đa quốc gia trổ tài ăn chơi. Trong đó, nổi bật nhất là một trọc phú Nga, một tay chơi Cuba, một đại gia Pháp và một nhà tài phiệt Mỹ.

Trọc phú Nga kêu người nhà mang lên một đĩa trứng cá cavia đen để ăn điểm tâm. Ông ta nhấm nháp một thìa với một ly rượu vodka rồi ném tất cả xuống biển, tuyên bố:

- Món này ở nước tôi ê hề. Ăn chán thì quẳng đi, chẳng có gì là phí.

Tay chơi Cuba thấy thế rút ra một hộp xì gà La Habana hảo hạng, rút một điếu, châm lửa, hút một hơi rồi quăng cả hộp qua cửa sổ:

- Ở nước tôi, xì gà trồng bạt ngàn. Quẳng đi chẳng có gì đáng tiếc.

Đại gia Pháp kêu phục vụ mang lên một thùng champagne thượng hạng hiệu Dom Pérignon, nhấp một ly rồi cũng quẳng tất cả xuống biển, lên giọng:

- Rượu này ở nước tôi chảy như suối, uống không vô thì quẳng đi, chẳng có gì đáng tiếc.

Nhà tài phiệt Mỹ không nói gì, chỉ lẳng lặng tiến lại gần luật sư riêng của mình, tóm cổ ông ta lẳng xuống biển.