Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bài học đáng giá

Trên chuyến xe buýt đông hành khách vào giờ cao điểm, thằng bé khoảng mười hai tuổi ngồi thoải mái bên cửa sổ nhìn xem phong cảnh thay đổi và giả đò như không nhìn thấy các cụ đứng gần đó.

Một quý ông thanh lịch nói với thằng bé:

- Nếu bác cho cháu mười đô la, cháu sẽ đứng dậy và nhường cho bác chỗ của cháu chứ?

- Chắc chắn rồi! - Thằng bé nói không chút ngập ngừng.

Ông lấy tiền ra khỏi ví và đưa cho thằng bé. Thằng bé cầm tiền và đứng lên liền. Ông nói với một bà nhiều tuổi đang đứng cạnh:

- Xin mời bà ngồi ghế này!

Bà ta đỏ mặt đáp lại:

- Cảm ơn ông nhiều, nhưng tôi không thể nào lại ngồi vào cái chỗ mà ông phải trả nhiều tiền như thế!

Ông ta nói ngay:

- Thưa bà, xin bà đừng bận tâm về chuyện đó. Bà thấy đấy, tôi là một giáo viên già có kinh nghiệm. Nếu như tôi có cho thằng bé một ít tiền thì cũng chỉ để dạy cho nó một bài học. Chẳng có gì tốn kém đâu bà ơi!

Bà ta ngồi xuống và nói với thằng bé:

- Này Bob, cháu đã cảm ơn quý ông đây về món tiền ông cho cháu chưa?

Nghiên cứu

Một người đi lên thành phố để mua gạch về xây nhà. Nghe tin, sau đó ít lâu một người bạn đến thăm vì chắc mẩm anh kia phải mua được gạch đẹp và đã xây được căn nhà mơ ước.

Nhưng khi đến nơi, anh bạn chưng hửng vì anh chàng kia vẫn ở trong túp lều cũ lụp xụp. Anh ta bèn hỏi:

- Cậu làm gì với tất cả số gạch đó rồi?

- Đi theo mình rồi xem.

Cả hai đi tới cái hồ nhỏ sau nhà. Chủ nhà cầm một hòn gạch ném xuống hồ rồi tỏ vẻ trầm ngâm:

- Cậu thấy không, mình đang cố công giải thích một bí mật: Tại sao gạch hình chữ nhật mà ném xuống nước lại tạo sóng là hình tròn?

Điều ước duy nhất

3 cô gái tóc vàng, đỏ và đen bị lạc vào một hoang đảo. Một ngày nọ, họ nhặt được cây đèn thần. Vị thần xuất hiện và ban cho họ 3 điều ước.

Cô gái tóc đen cầu xin: 'Kể từ khi lạc vào cái hoang đảo chết tiệt này, con đã phải xa gia đình, xa bạn bè, xa con cái trong nhiều năm rồi. Tồi tệ hơn, cuộc sống của con không khác gì ở địa ngục. Con chỉ có một điều ước duy nhất là được trở về nhà'.

Vị thần lặng thinh làm phép. Phút chốc cô gái tóc vàng đã trở về đoàn tụ với gia đình.

Cô gái tóc đỏ ước nguyện: 'Con đã lạc vào hoang đảo này trong nhiều năm. Con thèm được nhìn thấy ánh đèn điện và những con đường đông nghẹt ôtô. Con chỉ có một điều ước duy nhất là trở lại xã hội hiện đại'.

Vị thần lim dim đôi mắt rồi làm phép. Và cô gái tóc đỏ đã có mặt ở một nhà hàng sang trọng và thoải mái ngắm nhìn cuộc sống hiện đại.

Đến lượt mình nhưng cô gái tóc đen khóc lóc rất thảm thiết. Vị thần liền hỏi: 'Có vấn đề gì vậy, con của ta?'.

Cô gái tóc vàng trả lời: 'Đã từ lâu, con coi cái hoang đảo này là nhà bởi trước khi lạc vào đây, con không có gia đình, nhà cửa hay chồng con gì hết. Nhưng nếu ở đây một mình, con sẽ buồn lắm. Con chỉ có một điều ước duy nhất là 2 người bạn kia trở lại sống với con'.

 

Tư vấn hôn nhân

Chỉ vài năm sau khi cưới, cặp vợ chồng trẻ nọ liên tục cãi lộn. Tình trạng căng thẳng đến mức hai người muốn ra tòa li dị. Tuy vậy, trước khi ra quyết định cuối cùng, họ cũng dành ra một cơ hội cứu vãn cuộc hôn nhân bằng cách tới văn phòng tư vấn.

Chuyên viên tư vấn hỏi:

- Vấn đề thực sự của hai người là gì...

Ông ta chưa kịp dứt lời, cô vợ đã bắt đầu tràng giang đại hải kể lể với tốc độ 100 km/giờ về những trục trặc trong đời sống vợ chồng.

Sau 5, 10 rồi 15 phút lắng nghe, chuyên gia tư vấn ghé sát cô vợ, nâng cằm lên và hôn say đắm lên môi cô ta trong vài phút. Cô vợ sững sờ nói không nên lời.

Ông chuyên gia quay sang anh chồng đang đứng tròn xoe mắt ngạc nhiên:

- Thế đấy! Vợ anh cần được như thế này ít nhất là 2 lần mỗi tuần.

Anh chồng gãi trán lẩm nhẩm rồi quả quyết:

- Được! Tôi có thể đưa cô ta đến đây vào thứ ba và thứ năm hàng tuần.

Truyện cười dân gian

Trong cuộc họp ở trường đại học nọ, một thiên thần xuất hiện và cho ông hiệu trưởng biết, vì sự cống hiến hết mình và cách hành xử mẫu mực, ông ta được Thượng đế ban cho một trong 3 lựa chọn: sự thông thái vô tận, tiền tài vô tận hoặc sắc đẹp vĩnh hằng.

Không ngần ngại, ông hiệu trưởng chọn sự thông thái vô tận.

- Điều ước của ngươi đã được đáp ứng! - Thiên thần thốt lên rồi biến mất trong màn sương khói dày đặc và ánh sáng chói lòa.

Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông hiệu trưởng, lúc này vẫn ngồi yên và được bao quanh bởi một vòng hào quang mờ mờ.

Một trong số đồng nghiệp của hiệu trưởng thì thầm:

- Nói gì đi chứ!

Hiệu trưởng thở dài:

- Lẽ ra tôi phải lấy tiền mới đúng!