Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bạn tốt nhất

Một người đàn ông ngồi trong quán rượu uống hết ly này đến ly khác. Một người bạn của anh ta tình cờ bước vào và hỏi:

- Này, cậu làm gì thế? Bao nhiêu lâu nay cậu có bao giờ uống rượu thế này đâu? Có chuyện gì vậy?

- Vợ tớ bỏ nhà đi theo thằng bạn tốt nhất của tớ.

- Ơ, cậu vẫn thường bảo tớ là thằng bạn tốt duy nhất cơ mà?

- Mọi khi thì đúng như thế, nhưng cho đến khi cô ấy bỏ đi cùng hắn thì tớ coi thằng đó là bạn tốt nhất.

Truyện cười dân gian

Tổng giám đốc nói với cô thư ký:

- Ai nói với cô rằng chỉ cần tôi hôn cô một lần là cô có thể tha hồ đi trễ hay nghỉ việc cũng được?'

- Luật sư của em ạ!

Giác quan

- Mẹ:Con hãy nói xem,con người có những giác quan nào ?
- Con: Thị giác, thính giác, vị giác…
- Mẹ: Còn gì nữa ?
- Con: Dạ còn…còn tam giác, tứ giác nữa!

Truyện cười dân gian

Hai người bạn đắm tàu may mắn lên được một chiếc xuồng cứu sinh. Sau 1 tuần lênh đênh trên biển, bị mặt trời xích đạo thiêu đốt, thiếu thức ăn, nước uống, họ lả người đi vì đói và khát đến cháy họng. Bỗng nhiên, từ đằng xa, một chiếc đèn cổ lỗ sĩ trôi đến. Một người vớt nó lên và xát lấy xát để, hy vọng sẽ có phép mầu xảy ra.

Quả nhiên, một vị thần chui ra khỏi chiếc đèn nhưng vì chán ngán với tiêu chuẩn ba điều ước quá rồi, ông ta chỉ ban cho hai kẻ đắm tàu một điều ước duy nhất.

Không cần suy nghĩ, một người thốt lên:

- Tôi ước nước trong đại dương này biến thành bia lạnh.

'Bụp!', lập tức màu xanh của nước biển biến thành màu vàng óng của bia, sủi bọt lăn tăn và vị thần đèn biến mất như chưa từng có. Sau khi thỏa cơn khát, người đã xin biến nước biển thành bia thấy anh bạn đồng hành ngó mình chằm chằm liền hỏi có chuyện gì. Người kia thở dài:

- Cậu xin điều ước hay thật đấy nhỉ, từ giờ trở đi chúng ta phải tè vào lòng thuyền rồi!

 

"Đóng thuế" cho vợ, sức đâu chiều bồ

Có anh chàng vừa có vợ lại vừa có 'bồ' ở cùng cơ quan. Một lần đi nghỉ mát, vì có vợ đi cùng thành thử anh ta không thể sang gặp cô bồ được.

Còn cô bồ cũng cảm thấy cô đơn, buồn tình rồi hát:

- Thuyền ơi có nhớ bến chăng. Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.

Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giãi bày:

- Thuyền đây đã dựng cột buồm. Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông.

Cô bồ hiểu ý nhưng muốn mách nước, liền hát:

- Đồn tuần thì mặc đồn tuần. Đóng thuế một lần rồi nó cho đi.

Anh chàng nghe vậy, buồn bã trả lời ngao ngán:

- Vốn liếng anh có ra gì? Nếu mà đóng thuế còn chi cột buồm?