Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bệnh đa nghi

Trong bữa ăn, chồng bảo vợ:

- Trên đời này, có nhiều người đến là đa nghi. Nghe ai nói bất cứ điều gì, họ cũng nghĩ ngay đến mình...

- Vợ nhíu mày: Anh nói thế là ám chỉ em đấy phải không?


Rủi ro đi kèm may mắn

Một người lái xe hơi vượt qua cầu treo, bị một tốp cảnh sát chặn lại.

Một cảnh sát tươi cười đến gần xe và tặng cho tài xế một bó hoa:

- Xin chúc mừng! Xe của ông bà là chiếc thứ một triệu đã vượt qua cầu này từ khi cầu được thông xe cách đây 2 năm... Thành phố chúng tôi xin tặng ông tấm séc trị giá 20.000 franc.

Người lái xe sung sướng trả lời:

- May quá, số tiền này sẽ giúp tôi lấy bằng lái xe.

Vợ người lái xe liền chen vào:

- Ông cảnh sát ơi, ông đừng nghe những gì chồng tôi nói. Anh ấy xỉn lắm và không còn biết mình nói gì.

Đằng sau xe, một bà lão đang cố gắng lắng tai nghe để tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra, và nói:

- Con thấy chưa, mẹ đã bảo rồi mà con không chịu tin. Chúng ta không thể nào đi xa với một chiếc xe hơi ăn cắp.

Đâu phải thằng nào cũng nộp tiền

Một người đàn ông đi xe đạp trên đường, trên giá chở hàng có hai bịch lớn. Một bịch bị thủng lỗ nên những đồng tiền xu cứ từ đó rơi xuống đường.

Bỗng một xe cảnh sát phóng xe vượt qua anh ta rồi ra hiệu dừng lại:

- Anh lấy đâu ra lắm tiền xu thế? Ăn cắp hả?

- Đâu có! Nhà tôi ở gần sân vận động, sát một quán bia, lại có một cây to mọc ngay sát tường nhà. Các cổ động viên sau một trận đấu lại kéo nhau ra quán bia nhậu nhẹt rồi cứ nhè gốc cây mà tè bậy. Tôi nấp ở gần đó, cầm một cái kéo to và đòi phạt mỗi thằng một đồng xu.

Cảnh sát cười khoái trá:

- Sáng kiến hay đấy! Thế còn cái túi kia đựng gì thế?

- Thì có phải thằng nào cũng chịu nộp tiền phạt đâu...

Mỗi ngày đều khác nhau

Hai anh chàng gặp nhau.

- Cậu làm việc ở đâu?

- Ở bưu điện. Tớ đóng dấu lên các phong bì thư.

- Công việc ấy chắc đơn điệu và ngán ngẩm lắm nhỉ, suốt ngày chỉ dính vào một cái dấu.

- Đâu phải thế, mỗi ngày trên con dấu lại là một ngày mới mà.

Việc gì phải sợ?

Cô giáo hỏi học sinh:

- Bob, em hãy nói xem ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Em xin thề là không biết.

- Câu trả lời của em còn tồi hơn là không biết. Em hãy mời bố mẹ đến gặp cô!

Ngày hôm sau, cha của Bob đến ngồi ở phía cuối lớp, chờ gặp cô giáo.

Để minh họa cho ông bố thấy sự kém cỏi của cậu bé, cô giáo hỏi lại:

- Bob, cô hỏi em một lần nữa. Ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Xin cô đừng nghi oan cho em, em không biết đâu ạ!

Ông bố nhảy ra khỏi chỗ và chỉ tay vào thằng bé và nói:

- Bob, nếu con viết cái đồ chết tiệt đó thì sợ quái gì mà không dám nhận!