Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bệnh lạ

Người đàn ông nọ mắc chứng một chứng bệnh chưa từng có trong y văn: Cứ ra khỏi nhà là để đi làm là ông ta cảm thấy khó thở và mặt nổi nhiều vết đỏ. Ông tới khám các bác sĩ chuyên khoa giỏi nhưng mỗi người lại chẩn đoán một khác.

Bác sĩ đầu tiên là một chuyên viên khoa nội cho rằng bệnh nhân có khối u và cắt đi một phần dạ dày của ông ta nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện. 

Tiếp tục tới khám một chuyên gia về bệnh đường hô hấp, người bệnh được chẩn đoán bị ung thư phổi. Vị bác sĩ cắt đi một thùy phổi của ông ta nhưng rồi bệnh trạng vẫn đâu vào đấy.

Tình hình ngày càng trở nên tồi tệ, sáng sáng, khi bước xuống đường, bệnh nhân bị ngạt thở, mặt mũi đỏ lựng, mạch máu phồng căng, rần rật chảy làm ông ta choáng váng muốn té xỉu.

Cuối cùng, vị chuyên gia đa khoa còn nổi tiếng hơn hai vị trước phán:

- Tôi không muốn giấu ông nữa, ông chỉ còn sống được độ vài tuần lễ nữa thôi...

Người đàn ông đau khổ nghĩ nên tận dụng quãng đời còn lại để ăn chơi xả láng. Ông ta mua một chiếc xe du lịch đời mới và định sắm những bộ cánh thật sang trọng. Sau khi đặt một tiệm may nổi tiếng một tá complet, ông qua gian hàng bán đồ may sẵn, mua chục chiếc sơmi loại xịn, đủ màu sắc, cỡ cổ 40.

- Tôi cho rằng, ông cần mặc áo cỡ cổ 42 mới đúng! - Người bán hàng góp ý.

- Ô hay! Tôi biết rõ số đo của mình hơn ông chứ. Tôi vẫn mặc áo cỡ cổ 40 đấy thôi.

- Xin ông cho phép tôi đo thử.

- Không cần! Tôi vẫn mặc số đo 40.

- Vậy thì tôi cũng xin báo trước: chỉ cần sau 5 phút ông cài khuy cổ, ông sẽ bị ngạt thở và máu dồn lên làm mặt đỏ rần rật.

 


Môi trường chân không

Đang giảng bài, thấy Tèo say sưa nói chuyện, cô giáo gọi.
- Cô giáo: Tèo, em hãy cho cô biết cô đang giảng bài gì?
- Tèo: Dạ, cô giảng bài về môi không.
Cô giáo: Thế, môi trường chân không là gì?
- Tèo: Thưa cô, môi trường chân không là môi trường không có dép ạ!
- Cô giáo : (té xỉu)

Đằng nào cũng phải hỏi

Nếm thử một chút thức ăn trong đĩa xong, chồng quay sang hỏi vợ:

- Em nấu cho anh ăn cái món gì thế này?

- Sao hôm nay anh lại quan tâm đến tên món ăn cơ chứ!

- Thì đằng nào chốc nữa bác sĩ chẳng hỏi thế.

Mức độ giận dữ

Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: 'Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị'

Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ.

- A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không?

- Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. Ngạc nhiên, tò mò.

Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ.

- A lô cho tôi gặp Vô Va.

- Tôi đã nói là không có ai là Vova ở đây cơ mà. (Dập máy)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ hai của sự giận dữ. Khó chịu, bực tức. Và bây giờ, mức độ thứ ba của sự giận dữ.

Lại nhấc điện thoại, lại bấm lại số cũ.

- A lô. Vô Va đã về chưa?

Đáp lại là một tràng chửi rủa. Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ ba của sự giận dữ. Điên cuồng, không kiềm chế được.

Bất ngờ một sinh viên đứng dậy nói:

- Thưa thầy em còn biết một mức độ thứ tư của sự giận dữ.

Anh ta nhấc điện thoại, bấm nút gọi lại:

- A lô. Tôi là Vova đây. Có ai gọi cho tôi không?

Giá trị của lao động

Một buổi chiều nắng đẹp, người đàn ông nọ ra biển câu cá. Ông ta nằm thư giãn trên bãi biển, cắm cần câu trên cát trắng và sợi dây câu dài vươn tít ra ngoài xa, bập bềnh với sóng xanh. Lim dim mắt tận hưởng nắng chiều ấm áp, người đi câu mơ sẽ bắt được một con cá.

Đúng lúc đó, một nhà doanh nghiệp trẻ từ đằng xa đi tới. Anh ta dạo trên bãi biển để xả bớt căng thẳng của một ngày làm việc. Nhìn thấy người đi câu, anh ta bèn lại gần để trò chuyện:

- Bằng cách này ông chẳng thể kiếm được nhiều cá đâu! Lẽ ra ông nên làm việc thì tốt hơn là nằm dài trên bãi biển thế này.

Người đi câu ngước nhìn lên, mỉm cười:

- Vậy ư? Nếu tôi tích cực làm việc thì tôi sẽ được những gì nào?

- Ông sẽ có tiền và có thể mua được tấm lưới lớn, bắt được nhiều cá hơn. - Thương nhân trẻ tuổi đáp

- Rồi sau đó?

- Ông sẽ kiếm được thêm nhiều tiền từ đó và có thể mua một chiếc tàu. Sản lượng đánh bắt cá sẽ càng cao thêm.

- Tôi còn có thể nhận được những gì nữa? - Người đi câu vẫn cười.

Nhà doanh nghiệp bắt đầu khó chịu với câu hỏi của người đi câu:

- Ông sẽ có thể mua được tàu đánh cá to hơn và thuê người làm cho ông.

- Rồi sau đó tôi được gì? - Người đi câu lặp lại câu hỏi.

Thương gia trẻ nổi giận:

- Ông không hiểu ư? Ông có thể xây dựng cả một đội tàu đánh cá lớn, đi vòng quanh thế giới và để người lao động đánh bắt cá cho ông.

Một lần nữa người đi câu hỏi:

- Thế lúc đó tôi được gì?

Thương gia đỏ mặt vì giận dữ, hét vào tai người đối thoại:

- Chẳng lẽ ông không hiểu? Lúc đó ông trở nên giàu có tới mức ông không bao giờ phải động chân động tay làm việc để kiếm sống nữa. Ông có thể ngồi cả ngày trên bãi biển xinh đẹp này và thưởng ngoạn cảnh hoàng hôn. Ông sẽ không còn một lo lắng nào trên đời nữa.

Người câu cá vẫn mỉm cười, nhìn thương gia với vẻ thương hại:

- Thế cậu nghĩ là tôi đang làm gì đây, hả?