Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bệnh nghề nghiệp

Các nhà khoa học tổ chức một thí nghiệm để chứng minh về ảnh hưởng của nghề nghiệp đến hành vi ứng xử. Họ đưa một kỹ sư, một nhà vật lý và một nhà toán học vào các phòng riêng biệt trong đó có một hộp thức ăn nhưng lại không có cái mở hộp.

Một ngày sau, các căn phòng được mở ra lần lượt.

Trong phòng thứ nhất, anh kỹ sư đang ngáy khò khò, với một cái hộp méo mó trống rỗng vì đã được mở ra. Khi được hỏi, anh ta giải thích rằng khi đói, anh ta đập cái hộp cho đến vỡ ra thì thôi.

Trong căn phòng thứ hai, nhà vật lý đang đọc các đẳng thức với cái hộp được mở ra từ phía đáy. Khi được hỏi, anh ta giải thích rằng vì quá đói đã nghiên cứu những điểm chịu áp lực của hộp và tác dụng lực lên, và thế là bụp.

Trong căn phòng thứ ba, nhà toán học đang toát mồ hôi, mồm lẩm bẩm:

- Giả định rằng cái hộp đang mở, giả định rằng cái hộp đang mở…

Bức thư gởi papa Điện Lực

Kính thưa cha!

- Con là một trong hàng triệu đứa con ngoan ngoãn và hiếu thảo của cha đây. Trong hợp đồng, cha đã có nhã ý gọi chúng con bằng hai từ "quý khách" nhưng từ lâu, trong sâu thẳm của lòng con, con chỉ muốn tự nhận mình là con của cha.

- Tháng này cha bảo con đóng 1 triệu đồng thì con không dám đưa thiếu 999 ngàn đồng; tháng sau cha bảo cúp điện 4 ngày thì con không dám nài nỉ cha bớt xuống còn 3 ngày rưỡi.

- Con không nộp tiền thì cha cắt điện, hoặc gửi thư rầy rà; con nộp tiền đủ thì thỉnh thoảng cha lại có quyền quên, đến hỏi con: "Biên lai điện tháng rồi của mày đâu?". Bằng mọi cách, con phải xuất trình cho được biên lai ra thì cha mới hết nghi ngờ cái trinh tiết của con.

- Cha ơi!

- Đất nước ta còn khó khăn, lượng điện sản xuất không đủ đáp ứng cho nhu cầu dùng điện. Chúng con hiểu rất rõ điều ấy. Ngay đến những nước giàu có, thỉnh thoảng họ cũng cúp điện cho vui, huống chi đất nước chúng ta vốn thuộc vùng nhiệt đới, mùa khô hạn nước về không đủ quay các guồng máy thủy điện, chuyện cúp điện là chuyện đương nhiên.

- Thế nhưng thưa cha, lắm khi cha cúp điện với một cách làm không giống ai, cha à!

- Đời này có rất nhiều tờ báo, đài truyền hình, đài phát thanh sẵn sàng làm cái loa thông tin cho lịch cúp điện của cha. Thế nhưng, có lẽ cha không thương chúng con, nên việc loan báo rộng rãi đối với cha hình như là không cần thiết.

- Không phải các con lơ đãng không nghe lệnh cha cúp điện mà chính vì không biết tìm ra cái lệnh ấy ở đâu. Bất nhơn hơn nữa là cha cúp đột xuất, cúp cái rụp, khiến chúng con không biết nơi nào mà lần.

- Thí dụ cha bảo cúp phường Đông Hưng Thuận, nhưng cha cao hứng chơi luôn qua phường Tân Thới Nhất. Thí dụ cha cúp đường dây, cúp thay cầu chì, cúp duy tu, cúp dựng trụ, cúp vì mưa, cúp vì cháy nổ bình đèn đâu đó.

- Phải nói cha là một người oai hùng, tuy không tham dự các giải World Cup hay Euro, nhưng những cái cúp của cha thì nhiều hơn tất cả những nhà vô địch. Mà cha cúp cũng rất kỹ, cúp biệt mù sơn dã từ 6h sáng đến 7h rưỡi tối.

- Cha ơi, ban ngày có ánh sáng mặt trời không nói làm chi, chứ ban đêm thiếu ánh sáng, con thường đút cơm vào lỗ mũi, hầu như ai cũng muốn nấu cơm vào lúc 6h chiều cha à. Hoặc giả là cha muốn chúng con lãng mạn như các cặp tình nhân phương Tây, ăn cơm nên đốt đèn cầy cho đời thêm thú vị?

- Đã thế, khi có điện lại, con đã từng bị mừng hụt. Đùng một cái điện sáng lên, máy bơm nước chạy, tủ lạnh vi vu, tivi hét tướng, máy cưa kêu re re. Bởi đang bị hạn mà gặp mưa rào, nên nhà nào nhà nấy tích cực dùng điện thay cho giờ cúp điện, nên nổ bình đèn, cháy cầu dao, cháy đường dây. Điện lại cúp cái rụp! Thử hỏi mâm cơm đêm có gì hắc ám hơn không?

- Con đảm bảo, trong báo cáo gia tăng dân số, sinh thêm con thứ ba có phần trách nhiệm lớn của cha. Nửa khuya mà cha cúp điện thì ai mà ngủ nổi? Mà ngủ không được, thức cũng không có việc chi làm thì người ta làm cái chi?

- Thưa cha!

- Cha đã lỡ gọi con là "quý khách”, một cách gọi khách sáo, đôi khi nghe cũng sương sướng cái lỗ tai.

- Thế nhưng cái cách cha làm với chúng con thì cứ y như hàng triệu vị khách quý ấy là con, là cháu trong nhà của cha. Nghĩa là cha ban cho sao thì chịu vậy.

- Ấy là con chưa kể đến những nguy hiểm mà chúng con gặp phải. Cha biết không? Đi ngoài đường mà con sợ lắm cha à, chẳng may dây điện rớt, dây điện lòng thòng... con bị giựt đen thui về thăm ông bà quá sớm. Mà con chết nếu đuợc cha rủ lòng thương xót đứa con trung thành của cha thì đỡ tủi thân vậy mà cha nào có nghĩ tới cha bảo với những đứa con khác của cha là con chết do số con xui, do ông trời ổng oánh sấm sét, mà cái sấm sét này ngộ lắm cha, chỉ có mình cha thấy thôi. Nên con càng ngày càng khâm phục cha, vì cha thật thần thông quảng đại.

- Nếu là ở nước khác, khách hàng sẵn sàng kiện cha ngay. May mà cha ở nước ta, chúng con ngoan ngoãn không kiện cáo gì.

- Thế nhưng, dẫu chúng con thông cảm thông cảm cha đến bao nhiêu đi nữa, thì xin cha cũng nhớ cho là mình đã gia nhập VêđúpTêÔ (WTO), chúng con hiếu thảo nuôi cha cũng mập mạp theo thời gian rồi, đã đến lúc cha nên chơi cho đúng bài bản, chứ chơi dài dài mửng này, sẽ có ngày con đi kiện cha đó!

- Đội ơn cha!

Chúc mừng

- Mua hoa, mua hoa tặng vợ này!

- Tôi không mua, tôi chưa có vợ.

- Thế thì mua hoa tặng người yêu vậy.

- Tôi cũng chưa có người yêu.

- Thế thì hãy mua hoa để chúc mừng cho chính anh đã có một cuộc sống vô tư đến thế.

Ăn không?

Một ngày đẹp trời, chàng rủ nàng đi dạo bằng xe đạp. Gió mát, phong cảnh lãnh mạn, nàng ngồi e ấp sau lưng chàng.

Đến đoạn xuống dốc, xe lăn bánh rất nhanh. Đến trước quán kem ngon, bỗng dưng chàng phanh 'két', dừng xe và quay lại hỏi nàng: “Ăn không?”

Nàng e lệ: “ Dạ, có”.

Chàng hí hửng phóng xe tiếp và nói: “Anh mới thay phanh xe đấy!”.

Nâng đến lúc nào?

Sở thú vừa nhập về một con chuột túi, người ta nhốt nó vào chuồng, quây rào sắt cao 7 m. Sáng hôm sau, thấy nó thoát được ra ngoài, ông giám đốc bèn hạ lệnh nâng rào lên 15 m, nhưng rồi vẫn thấy con thú ranh mãnh sổng ra ngoài. Tức điên, ông cho nâng mức lên 20 m, rồi 30 m... cũng không ăn thua, thế là sắt thép tiếp tục được chở đến để làm hàng rào...

- Ngựa vằn thấy thằng cha mới đến suốt ngày nhởn nhơ bên ngoài chuồng, bất kể rào sắt chót vót, thán phục hỏi: Người ta phải nâng rào lên bao nhiêu mét nữa thì mới nhốt được mày?

- Tao không biết, nếu họ còn quên chốt cửa, thì còn phải nâng rào.