Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bị phạt vì dám nhìn vợ của Đô đốc

Một vị Đô đốc hải quân mở tiệc chiêu đãi binh sĩ mình sau thời gian dài công tác lênh đênh trên biển.

Như thường lệ, mọi người đều đứng xếp hàng ở boong dưới để nghe ngài Đô đốc đứng ở boong trên đọc diễn văn khai mạc.

Sau hơn 20 phút thao thao bất tuyệt, ông bắt đầu cảm thấy không khí buổi lễ có dấu hiệu rất lạ, mọi người đều không chú ý ông mà lại hau háu hướng mắt về phía cô vợ của mình đứng bên cạnh. Ông bèn tìm cách kết thúc gọn bài diễn văn và sau khi dẫn vợ về phòng, ông mới khám phá ra nguyên do của vấn đề: cô vợ xinh đẹp của mình hôm ấy đã mặc váy ngắn mà quên mặc quần lót bên trong!

Trong lúc nổi nóng, ông bèn ký quyết định cách chức tất cả các trưởng đơn vị dưới quyền.

Sự cố làm ông bị khiếu kiện ra tòa án quân sự, có thể thua và bị tước quyền chỉ huy, vì không có bộ luật nào quy định rằng nhìn như thế thì bị cách chức cả. Ông tìm đến một người bạn rất thân là luật sư ngành hàng hải cầu cứu giải nguy cho mình.

- Vớ vẩn, ai lại cách chức binh sĩ của mình chỉ vì họ nhìn vợ ông bao giờ!

Người bạn lên tiếng khiển trách. Mặc dù bực dọc, viên luật sư hứa là sẽ tìm cách biện luận giúp ông Đô đốc.

Một tuần trôi qua và cuối cùng thì người này cũng nghĩ ra được giải pháp không những giúp bạn mình không bị đuổi việc mà còn làm cho quyết định trước đây của ông Đô đốc được thực thi. Giải pháp đó đơn giản như sau:

'Căn cứ vào khoản 5, điều 8 Luật hàng hải quy định: Khi ở trên tàu, ai phát hiện thấy các vết nứt dẫn đến dấu hiệu bị rò gỉ nước mà không khai báo thì tội nhẹ sẽ bị cách chức và cho thôi việc, nặng thì sẽ bị truy tố trách nhiệm hình sự'.


Tránh bộc lộ tâm trạng

Cô gái trẻ rụt rè đọc cho anh nhân viên bưu điện ghi nội dung bức điện cần chuyển đi.

- Chỉ có một từ 'vâng' thôi sao? - Anh này ngạc nhiên hỏi.

- Vâng!

- Mức phí tối thiểu cho phép cô gửi đi 7 chữ cơ đấy!

- Dạ, nhưng gửi tới 7 chữ 'vâng' thì anh ấy đoán được tâm trạng của em mất!

Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Cạo râu

Hai vợ chồng chuẩn bị đi chơi. Vợ hăng hái:

- Sao anh chưa cạo râu?

- Anh cạo rồi, nhưng đợi em lâu quá nên râu lại mọc dài như cũ.

Chăm sóc quá kỹ

Một gia đình kia quyết định đi chơi xa cả ngày. Họ thuê hai cô nhân viên điều dưỡng về chăm sóc cho bà mẹ già ở nhà. Cả nhà đi khỏi, hai cô cho bà cụ tắm rửa, ăn uống, rồi đặt cụ lên xe lăn ra vườn chơi. Mọi việc đều tiến triển tốt cho đến đầu giờ chiều, đột nhiên bà cụ từ từ ngả người sang một bên. Hốt hoảng, hai cô vội vàng giữ vai và dựng cụ thẳng người lên. Bà cụ không nói gì, nhưng sau đó một lúc bà cụ lại từ từ nghiêng người qua phía kia. Ngay lập tức, họ lại phải vực cụ dậy. Cứ thế, họ phải túc trực bên bà cụ suốt cả buổi chiều vì sự việc đó liên tục xảy ra.

Khi gia đình kia đi chơi về, họ hỏi bà cụ xem hai cô gái chăm sóc bà có tốt không. Bà cụ trả lời:

- Họ dễ thương và chu đáo lắm, nhưng có điều là họ đã không cho mẹ... đánh rắm cái nào trong suốt cả buổi chiều.