Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Biết trước là sẽ quên

Cặp vợ chồng già gặp vấn đề về trí nhớ. Họ vừa quyết định ghi lại mọi thứ để có thể nhớ được các sự việc. Buổi tối, hai người đang xem TV, ông già đứng dậy đi vào bếp. Bà vợ hỏi:

- Ông có thể lấy cho tôi một bát kem được không?

- Tất nhiên rồi, cưng ạ!

- Có khi ông nên ghi lại để khỏi quên chăng?

- Không cần đâu.

- Nhân tiện, tôi muốn có một vài trái dâu nữa. Ông nên ghi lại vì tôi biết là ông sẽ quên ngay mà.

- Tôi nhớ được.

Ông già quả quyết đi vào bếp. Vài phút sau, khi từ bếp quay lên, ông mang cho bà vợ một đĩa thịt lợn xông khói và mấy quả trứng. Bà già liếc nhìn cái đĩa, lắc đầu:

- Tôi đã biết trước là ông sẽ quên mang kèm bánh mì cho tôi mà!

Lý do "ngu như bò"

Sư tử, vị chúa tể trong rừng, tổ chức sinh nhật và mời các bạn của mình đến dự.

Để đãi các vị khách mời, vị chúa tể bắt giữ thỏ và cáo để làm thịt. Sư tử nói với thỏ và cáo:

- Vì hôm nay là sinh nhật của ta nên nếu hai ngươi, ai kể chuyện tếu lâm hay, làm cho tất cả mọi người cùng cười thì sẽ được tha chết.

Trước tiên là thỏ. Thỏ kể một câu chuyện rất hay, tất cả mọi người đều cười nghiêng ngả nhưng có một nhân vật không cười, đó là bò - anh bạn thân của sư tử. Vị chúa tể nói với thỏ:

- Câu chuyện của ngươi kể rất hay, tuy nhiên thật tiếc là anh bạn bò của ta không cười nên theo quy đinh lúc đầu ta đành phải giết ngươi.

Ai cũng tiếc cho thỏ. Sau khi giết thỏ xong đến lượt cáo kể chuyện. Một câu chuyện chả có gì là buồn cười cả và thật vô duyên, không một ai cười nhưng chỉ trừ một vị khách, lại là anh bò. Mọi người lấy làm ngạc nhiên, quay sang hỏi bò:

- Sao hồi nãy thỏ kể hay như vậy mà anh không cười, còn bây giờ cáo kể dở tệ mà anh lại cười?

Bò trả lời:

- Ơ, tôi nhớ lại chuyện hồi nãy thỏ kể nên mắc cười đó mà!

- !!!!!

Thành thật

- Mẹ: Con ăn vụng canh phải không?
- Quỳnh: Không như thế được, khi con ăn, con có đánh đổ ra quần áo đâu?
- Mẹ: !!!

Cá độ

Một gã lạ mặt bước vào quán bar, gọi một vại bia. Nhấp vài ngụm, gã nói với tay chủ quán là gã có thể cắn được mắt trái của mình. Không thể tin được, chủ quán cá 100 đôla.

Gã bèn tháo chiếc mắt giả ra và cho vào mồm, sau đó lấy 100 đôla. Uống xong vại nữa, gã lại nói là gã có thể cắn được mắt phải của mình.

Chắc mẩm mắt phải là mắt thật, chủ quán lại cá tiếp và lại mất 100 đôla vì gã tháo hàm răng giả ra và cắn vào mắt phải.

Gã đắc ý lắm, gọi thêm mấy vại bia nữa và xuống ngồi vào góc phòng tán gẫu với đám thanh niên ở đó. Uống bia say mềm gã quay lại nói chuyện với chủ quán, rằng gã đã kiếm tiền cá độ như thế là không tốt, rằng gã muốn tạo một cơ hội để tay chủ quán gỡ lại.

Chủ quán đồng ý nghe. Gã nói: 'Tôi có thể đứng trên quầy bar, tè qua đầu ông trúng chiếc cốc để trên sàn nhà cách đây 10 mét'.

Tin chắc gã không thể làm chuyện ấy với khoảng cách xa như vậy, chủ quán cá 500 đôla. Gã bèn đo đạc sau đó để một chiếc cốc cách quầy 10 mét rồi đứng lên quầy và tè... trúng đầu chủ quán.

Chủ quán cười phá lên, nói: 'Thấy chưa, tao thắng mày 500 đô rồi'.

Gã cũng cười phá lên, 'Còn tôi vừa cá với bọn ở góc phòng kia 1.000 đô nếu tôi tè được lên đầu ông'.

Chí Phèo biết chữ

Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm:

- Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây!

Rồi hắn bập bẹ đánh vần:

- Rờ... ươu... rươu... nặng... rượu. Nhờ... e... nhe... nặng... nhẹ... Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.