Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Bố than phiền về cô

Cô giáo bảo Tèo:

- Em học lười thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.

- Bố em lại bảo rằng, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều và thỉnh thoảng còn mất ngủ.

- Thoáng đỏ mặt, cô giáo hỏi lại: Em không đùa đấy chứ? Em nói rõ hơn đi?

- Vâng ạ, vì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em làm không xuể.


Cao thủ game

Trong giờ học môn Lịch sử, cô giáo hỏi cả lớp: 'Hoàng đế Quang Trung đã mặc trang phục gì khi ra trận đánh giặc?'

Ngồi ở cuối lớp, Hùng giơ tay rồi bật dậy nói:

- Thưa cô, Hoàng đế Quang Trung mình khoác bộ 'Khai thiên', tay cầm 'Tuyên hoa phủ', cưỡi 'Việt lân' chơi 'Khuynh thành Nhất kích' đánh tan lũ giặc ạ.

 

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Giải pháp hợp lý

Hội Văn học thành phố nọ tổ chức hội nghị với chủ đề 'Trong năm Giáp Thân, liệu Tôn Ngộ Không có thể giúp Đường Tăng lấy được kinh Phật?'. Khách mời gồm nhiều chuyên gia ở các ngành khác nhau không liên quan gì đến văn học. Ý kiến của họ rất đáng được xem xét.

Đại diện các ngành điện, nước, điện thoại, giao thông công chính cùng chung ý kiến:

- Với tình hình hiện nay như đào đường lung tung, xe quá đát mất phanh, xe đò bán khách, chạy ẩu, đinh tặc, quý tử đua ôtô, chắc chắn Ngộ Không và Đường Tăng sẽ nhanh chóng vào bệnh viện.

Đại diện ngành vệ sinh an toàn thực phẩm tuyên bố xanh rờn:

- Đối mặt với cơm tù, rau phun thuốc trừ sâu... Ngộ Không dù có mình đồng da sắt cũng thành... sắt gỉ.

Đại diện ngành bảo vệ động vật:

- Là một loại khỉ hiếm, Ngộ Không dù tài đến mấy cũng khó thoát khỏi tay những kẻ buôn bán thịt thú rừng.

Đại diện ngành y tế phán:

- Bụi bặm thế này thì mắt lửa ngươi vàng cũng thành mắt toét.

Cuối cùng, hội nghị kết luận: 'Ngày nay, nếu muốn đi lấy kinh, Đường Tăng nên đặt một vé máy bay khứ hồi sang Tây Trúc chứ đừng trông vào Tôn Ngộ Không!'.

Truyện cười dân gian

Ngày đẹp trời

Anh chồng ra khỏi giường, nhìn qua cửa sổ và nói với vợ:

- Dường như hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời đấy.

- Thế thì sao kia? - Người vợ hỏi.

- Em vẫn dọa anh rằng, vào một ngày đẹp trời nào đó, em sẽ bỏ anh để ra đi mà…