Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Buồn cười nhất

Bà mẹ có việc đi làm, để 2 đứa con nhỏ tự trông nhau ở nhà. Khi về nhà vào lúc chiều muộn, bà lo lắng hỏi cậu con trai lớn: “Em với con chơi vui chứ?”

- Vâng, rất vui ạ - cậu con trai cười toe toét.

- Chắc là 2 anh em xem tivi?

- Vâng, nhưng chỉ lúc đầu thôi. Vì 2 đứa đều xem chán các chương trình rồi.

- Vậy làm sao con với em vui vẻ được suốt cả ngày? - bà mẹ tỏ ý ngạc nhiên.

- Dạ, thoạt tiên, chúng con xem phim hoạt hình Tom và Jerry, nhưng chúng con không thấy buồn cười. Sau đó chúng con xem phim hài Laurel và Hardy nhưng chúng con cũng không thấy buồn cười. Rồi chúng con xem Mr. Bean, vẫn chẳng thấy buồn cười gì cả. Chúng con nghĩ ra chuyện vào trong kho, ở đấy có một cái hộp nhỏ quấn ruy-băng màu hồng, chúng con thấy những bức thư bố viết cho mẹ khi 2 người chưa lấy nhau. Chúng con vừa đọc vừa cười bò ra.


Bệnh lạ

Người đàn ông nọ mắc chứng một chứng bệnh chưa từng có trong y văn: Cứ ra khỏi nhà là để đi làm là ông ta cảm thấy khó thở và mặt nổi nhiều vết đỏ. Ông tới khám các bác sĩ chuyên khoa giỏi nhưng mỗi người lại chẩn đoán một khác.

Bác sĩ đầu tiên là một chuyên viên khoa nội cho rằng bệnh nhân có khối u và cắt đi một phần dạ dày của ông ta nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện. 

Tiếp tục tới khám một chuyên gia về bệnh đường hô hấp, người bệnh được chẩn đoán bị ung thư phổi. Vị bác sĩ cắt đi một thùy phổi của ông ta nhưng rồi bệnh trạng vẫn đâu vào đấy.

Tình hình ngày càng trở nên tồi tệ, sáng sáng, khi bước xuống đường, bệnh nhân bị ngạt thở, mặt mũi đỏ lựng, mạch máu phồng căng, rần rật chảy làm ông ta choáng váng muốn té xỉu.

Cuối cùng, vị chuyên gia đa khoa còn nổi tiếng hơn hai vị trước phán:

- Tôi không muốn giấu ông nữa, ông chỉ còn sống được độ vài tuần lễ nữa thôi...

Người đàn ông đau khổ nghĩ nên tận dụng quãng đời còn lại để ăn chơi xả láng. Ông ta mua một chiếc xe du lịch đời mới và định sắm những bộ cánh thật sang trọng. Sau khi đặt một tiệm may nổi tiếng một tá complet, ông qua gian hàng bán đồ may sẵn, mua chục chiếc sơmi loại xịn, đủ màu sắc, cỡ cổ 40.

- Tôi cho rằng, ông cần mặc áo cỡ cổ 42 mới đúng! - Người bán hàng góp ý.

- Ô hay! Tôi biết rõ số đo của mình hơn ông chứ. Tôi vẫn mặc áo cỡ cổ 40 đấy thôi.

- Xin ông cho phép tôi đo thử.

- Không cần! Tôi vẫn mặc số đo 40.

- Vậy thì tôi cũng xin báo trước: chỉ cần sau 5 phút ông cài khuy cổ, ông sẽ bị ngạt thở và máu dồn lên làm mặt đỏ rần rật.

 

Tấn bi kịch

Vị tổng thống của một cường quốc nọ đến thăm một trường học. Học sinh rất vui sướng được gặp gỡ và tiếp chuyện với ông. Sau một hồi chuyện trò, Tổng thống đề nghị các em đưa ra các ví dụ để định nghĩa từ 'bi kịch'.

Một em gái hăng hái phát biểu:

- Nếu mẹ em lái xe cán chết con chó Milu của em thì đó là một bi kịch.

Tổng thống mỉm cười với em và nói:

- Không phải đâu, cô bé ạ! Đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Có ai có ý kiến gì khác không.

Đến lượt một em trai xung phong:

- Thưa Tổng thống, có phải bi kịch là khi một chiếc xe khách rơi xuống vực và mọi hành khách đều thiệt mạng?

Tổng thống xoa đầu em:

- Vẫn chưa đúng! Đó là một mất mát lớn nhưng không phải là một bi kịch.

Một cô bé khác phát biểu:

- Nếu cả gia đình ngài Tổng thống cùng đi trên chuyên cơ và chiếc máy bay bị trúng tên lửa, tan thành từng mảnh thì hầu hết mọi người đều gọi đó là bi kịch.

- Giỏi lắm! - Tổng thống gật đầu vẻ hài lòng. - Cháu căn cứ vào đâu để trả lời như vậy?

- Bởi vì, - Cô bé đáp - Đó không phải là một tai nạn và chắc chắn càng không phải là một mất mát lớn.

Chúng tôi lại hết bánh mỳ

Thông thường theo lịch trong ngày, viên thống đốc có một buổi để lắng nghe các lời cầu khẩn từ người thân của các tù nhân.

Một hôm, có người phụ nữ tới để xin cho chồng của cô ta được ra tù.- Anh ta bị kết án vì tội gì? - viên thống đốc hỏi.- Ăn cắp bánh mì.- Và anh ta có là một người chồng tốt đối với chị không?- Không hẳn, - người phụ nữ đáp - anh ta đánh đập tôi mỗi khi anh ta say, bắt nạt bọn trẻ con, đi với những người đàn bà khác, và đối với các việc khác thì anh ta chả có tích sự gì.- Thế tại sao chị lại muốn anh ta được thả? - viên thống đốc ngạc nhiên hỏi.- Chúng tôi lại hết bánh mì rồi.

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...