Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cãi lệnh quan

Ngoài đường không có đèn. Tối đến, quan phủ đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng mai, quan ra cáo thị: 'Ai đi đêm phải cầm đèn'.

Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người. Quan quở:

- Ngươi không đọc cáo thị à?

Người kia đáp:

- Bẩm có đọc.

- Thế sao ngươi không cầm đèn?

- Bẩm có, tôi có đèn.

- Thế sao trong đèn không cắm nến?

- Bẩm, trong cáo thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ không thấy nói cắm nến.

Quan phủ về trong lòng rất hậm hực, sáng hôm sau lại ra cáo thị: 'Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến'.

Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người.

Quan lại quở:

- Đi đêm sao không có đèn, có nến?

Người kia đáp:

- Bẩm, tôi có đủ đèn, có nến.

- Thế sao người không thắp nến?

- Bẩm vì trong yết thị không thấy nói thắp nến.

Quan phủ lại ra về, ngay sáng hôm sau quan cho ra cáo thị mới: 'Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến, nến phải thắp'.

Nhưng một hôm, nửa đêm, quan đi, lại vấp phải một người có đèn, có nến, nhưng nến đã thắp hết rồi. Quan lại quở. Người kia nói:

- Bẩm, trong cáo thị không thấy nói hết cây nến này, phải tiếp cây nến khác ạ!

- !!!!!!


Nên lên hay xuống

Có đôi vợ chồng người H'Mông và một cậu con trai khoảng 12 tuổi mang theo một con ngựa nhỏ lên phố chơi cho biết đây biết đó.

Khi đi qua làng đầu tiên họ nghe thấy những người ở đây thì thầm:

- Xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn. Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh cơ chứ.

Nghe thấy thế người vợ liền nói với chồng:

- Không thể để họ nói xấu về con tao như vậy được.

Người chồng bèn nhấc cậu bé xuống và nhảy lên lưng lừa ngồi:

- Để tao ngồi vậy!

Qua xóm thứ hai họ lại nghe mọi người ở đây xì xầm:

- Xem kìa, thằng chồng kia quả là không biết xấu hổ, khỏe mạnh thế mà lại ngồi trên lưng lừa để vợ và con đi bộ.

Anh chồng liền nhảy xuống khỏi lưng lừa và để chị vợ ngồi lên:

- Thế thì mày lên đi - để tao với thằng Páo đi bộ!

Qua xóm thứ ba họ lại nghe thấy người ta xì xầm:

- Tội nghiệp thằng chồng, làm lụng vất vả cả ngày kiếm cơm áo về cho gia đình lại phải đi bộ, còn xem con vợ kìa! Cả thằng con nữa, đúng là vô phúc mới có được bà mẹ như vậy.

Nghe vậy cả ba quyết định tất cả cùng ngồi lên lưng lừa rồi đi tiếp. Khi đi qua một xóm nữa họ nghe thấy mọi người nói với nhau:

- Đúng là lũ vô cảm, độc ác chẳng khác thú vật. Ba mạng người ngồi trên lưng con vật nhỏ nhắn xinh xắn thế kia thì nó gẫy lưng mất đi chứ còn à?

Nghe vậy ba người liền tụt khỏi lưng lừa và đi bên cạnh con lừa. Đến xóm tiếp theo:

- Nhìn kìa, đúng là lũ ngu. Cả ba lếch thếch đi bộ trong khi con con lừa chẳng có gì trên lưng.

Xóa sạch

Hai lập trình viên có vợ đang ngồi nói chuyện với nhau về cuộc sống. Bỗng một người nói: 'Cậu biết không, tớ muốn chết trước vợ mình'.

- Tại sao? - người kia hỏi - Cậu yêu vợ tới mức không muốn sống một ngày mà không có vợ cậu bên cạnh sao?

- Không. Mà vì nếu cô ta lên thiên đường trước tớ, cô ta sẽ bép xép đủ chuyện về tớ. Tớ phải lên đó trước và tìm cách xóa sạch các dữ liệu về mình.

Không đếm xuể

Một cặp vợ chồng sống với nhau nhiều năm. Bà vợ có tính hay trăng hoa, mỗi lần ngoại tình bà lại bỏ một hạt đậu xanh vào hũ để đánh dấu.

Ông chồng biết chuyện đó nhưng vì con cái, ông nhẫn nhịn nên hai vợ chồng vẫn sống với nhau đến đầu bạc, răng long. Sau gần hai tháng ốm bệnh, ông chồng sắp sang thế giới bên kia, mới gọi vợ đến và hỏi:

- Bà nó à, tôi biết trong thời gian sống với tôi, bà vẫn có những lúc ngoài vợ ngoài chồng. Tôi biết chuyện đó, nhưng không rõ là bà đã làm chuyện đó bao nhiêu lần, bà có thể thú nhận với tôi để tôi yên lòng ra đi được không?

Bà vợ nghẹn ngào:

- Để tôi kiểm tra đã ông à.

Sau khi vào bếp kiểm tra hũ đậu.

- Được 4 bơ bò hạt đỗ ông ạ. Tôi không biết là bao nhiêu lần nữa.

Ông chồng thều thào:

- Chỉ có thế thôi à?

- Không, đây chỉ là phần còn lại. Phần lớn tôi đã nấu cháo cho ông suốt hai tháng ông ốm rồi.

Ông chồng không nói không rằng rồi... tắt thở.

Chó nào khôn hơn

Bốn người, một kỹ sư, một kế toán, một nhà hóa học và một viên chức đều muốn chứng tỏ con chó của mình khôn nhất.

Viên kỹ sư nói với chú chó của mình:

- OK. Biểu diễn xem nào.

Con chó chạy đi và mang về một ít giấy, cái thước và cây bút. Nó ngậm bút và vẽ các hình vuông, hình tròn và hình tam giác trên giấy.

Viên kế toán bĩu môi:

- Thế mà cũng khoe. Đô-la, cho họ sáng mắt ra đi.

Con chó chạy đi và mang về một hộp bánh. Nó chia hộp bánh làm bốn phần bằng nhau.

Nhà hóa học hất mặt nói con chó của mình:

- Axít, cho họ biết lễ độ đi.

Con chó chạy đến tủ lạnh, lấy ra bình nước chanh, nhảy lên kệ lấy hộp đường rồi đổ vào bốn cái ly.

Trong lúc mọi người đang há hốc mồm, viên chức ra hiệu cho con chó của mình. Chú ta liền bước lại ăn hết phần bánh, uống cạn ly nước chanh, giở một tờ báo ra, miệng cằn nhằn và lại gần bàn phím gõ đơn xin nghỉ ốm.