Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cảnh báo của thiên nhiên

Một cơn giông sấm sét loang loáng, mưa như trút. Chị vợ hỏi chồng: 'Anh có nhớ bữa chúng mình mới quen nhau không? Hôm đó, trời cũng sấm sét đùng đùng như hôm nay'

- Quên sao được, nhưng đáng tiếc là tôi đã coi thường lời cảnh báo về số phận mình từ thiên nhiên.


Kỹ quá mức

Ở Mỹ, đôi khi có những hướng dẫn sử dụng in trên sản phẩm mang nội dung hết sức độc đáo. Dưới đây là vài dẫn chứng.

Ghi trên máy ảnh: Máy chỉ có thể chụp được khi có phim bên trong.

Ghi trên những gói snack được phát trên máy bay: Mở ra và ăn những thứ bên trong.

Ghi trên lưỡi cưa máy: Không được dùng tay để hãm lưỡi cưa.

Ghi trên kính chiếu hậu: Lưu ý: Những hình ảnh trong gương nằm ở phía sau bạn.

Ghi trên hộp giấy đựng sữa tươi: Sau khi mở, không được để hộp nằm nghiêng.

Ghi trên một loại khóa bánh xe: Nhớ tháo khóa trước khi chạy.

Ghi trên áo choàng Superman đồ chơi: Mặc áo này không làm bạn bay được.

Ghi trên bậc trên cùng của một loại thang xếp: Không được bước tiếp nữa.

 

Chờ lâu

Có một cô gái ưng một ông già góa vợ. Lấy nhau được 7 năm thì cụ già mất. Theo giấy mời, cô đến tòa án để nghe đọc bản thừa kế tài sản theo di chúc của chồng. Cô chờ hơn 1 tiếng đồng hồ mới được gọi vào làm việc. Vị cán bộ tòa án ôn tồn nói:

- Xin lỗi, cô chờ lâu lắm rồi phải không?

- Vâng! Tôi đã chờ 7 năm nay rồi!

Tưởng người chết vỗ vai mình

Người khách ngồi ghế sau taxi vỗ vai tài xế định hỏi vài câu, nhưng hành động này làm anh tài xế giật mình, suýt đâm xe lên vỉa hè. Hoàn hồn, anh tài nói với khách:

- Ông làm tôi sợ đứng tim.

- Xin lỗi, tôi không ngờ đã làm anh hoảng sợ đến như vậy.

- Thực ra cũng không phải lỗi của ông đâu, chỉ vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển sang chạy taxi, 25 năm qua tôi chuyên lái xe chở quan tài.

Ba chàng nói khoác

Có 3 chàng sinh viên nói khóac nổi tiếng ở ba trường Đại học: Tổng Hợp , Bách khoa , Sư Phạm gặp nhau ở một quán nước . Sau một hồi hàn thuyên đủ thứ , ba chảng đều than thở về đời sống gian khổ của sinh viên .
- Anh học ở Tổng Hợp bảo: Bữa cơm sinh viên trưởng tớ ngay cả ruồi nó cũng không thèm đụng vào .
- Anh học Bách Khoa bảo tiếp luôn: Còn ở trưởng tớ thì ruồi cũng phải đánh nhau với sinh viên để tranh cướp từng hạt cơm . Lắm lúc những chú ruồi gầy còm đang nghẹn ngào nuốt những hạt cơm cứng như đá mà tớ thương quá .
- Anh học Sư Phạm , suốt câu truyện chỉ im lặng nay mới lên tiếng :Trường của các cậu thế là còn khá lắm . Ở trường tớ ấy à , cứ vào nhà bếp sau bữa ăn nào thế nào cũng thấy vài chú ruồi đang nằm hấp hối trên những cái đĩa đã trơn bóng , mắt đầy lệ , miệng than thở: “Đói quá , đói quá” và sau đó thì tắt thở .