Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cha không nhận ra tôi à

Hai linh mục đi nghỉ ở Hawaii. Họ quyết định sẽ biến nó thành một chuyến đi nghỉ thực sự bằng cách không mặc bất cứ thứ gì mà có thể chỉ ra rằng họ thuộc giới tăng lữ.

Ngay khi máy bay hạ cánh, họ tới thẳng một cửa hàng và mua một số áo chim cò, quần soóc, dép xăng đan, kính đeo mắt...

Sáng hôm sau, họ tới bãi biển, mặc bộ đồ 'du lịch'. Họ đang ngồi trên ghế, thưởng thức đồ uống, thưởng thức ánh mặt trời và phong cảnh trên bãi biển thì một cô gái tóc vàng đẹp chết người để ngực trần và đi ngang trước mặt.

Họ không thể nào không nhìn chằm chằm. Khi cô gái tóc vàng đi ngang, cô ta mỉm cười và nói:

- Chào buổi sáng, thưa cha, chào cha nữa nhé. - Cô gật đầu với mỗi vị linh mục và đi tiếp.

Cả hai vị linh mục choáng nặng. Tại sao mà cô ta lại biết họ là linh mục được nhỉ?

Thế là ngày hôm sau, họ quay trở lại cửa hàng và mua những bộ đồ sành điệu hơn nữa. Ngày tiếp theo hai vị linh mục trong bộ quần áo mới ngồi trên bãi biển và tận hưởng ánh nắng mặt trời. Sau một lúc, lại cô gái tóc vàng để ngực trần hôm trước lại đi về phía họ. Cô ta lại gật đầu với mỗi vị linh mục và nói

- Xin chào cha - và tiếp tục bước đi.

Một linh mục không chịu được nữa và nói.

- Xin chờ một chút thưa cô.

- Vâng, làm sao ạ? - Cô kia đáp.

- Chúng tôi là những linh mục và chúng tôi tự hào về điều đó. Nhưng tôi muốn biết là làm thế nào cô biết được chúng tôi là linh mục khi mà chúng tôi đã ăn mặc như thế này?

- Ơ, cha không nhận ra tôi à, sơ Angela đây mà - cô gái đáp.


Ăn miếng trả miếng

Đêm đã về khuya, người khách nọ bước vào một quầy bar sang trọng. Ông ta e ngại nhìn quanh vì sợ chốn xa hoa này không thích hợp với túi tiền của mình nhưng cuối cùng vẫn mạnh dạn tiến tới quầy gọi một ly bia.

- Rất vui lòng phục vụ quý khách. Một xu, thưa ngài! - Anh chàng đứng sau quầy bar nói.

- Một xu! - Người khách kêu lên.

- Vâng, đúng thế ạ! - Người phục vụ nhã nhặn.

Ông khách vững dạ hơn, ngó qua thực đơn rồi gọi:

- Dọn cho tôi một xuất bíp tết lớn, kèm khoai tây chiên, đậu và một quả trứng.

- Có ngay, thưa ông! - Người phục vụ sốt sắng.

- Thế bao nhiêu tiền? - Ông khách lại hỏi.

- 4 xu! - Người phục vụ đáp.

- Chủ của quán bar này đi đâu rồi? - Ông khách thắc mắc.

- Ở lầu trên với vợ tôi. - Người phục vụ trả lời.

- Ông ấy làm gì với vợ anh ở trên ấy? - Khách hàng tò mò.

- Thì cũng với cung cách giống như tôi xử lý công việc của ông ấy dưới này. - Người phục vụ đáp.

 

Việc gì phải sợ?

Cô giáo hỏi học sinh:

- Bob, em hãy nói xem ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Em xin thề là không biết.

- Câu trả lời của em còn tồi hơn là không biết. Em hãy mời bố mẹ đến gặp cô!

Ngày hôm sau, cha của Bob đến ngồi ở phía cuối lớp, chờ gặp cô giáo.

Để minh họa cho ông bố thấy sự kém cỏi của cậu bé, cô giáo hỏi lại:

- Bob, cô hỏi em một lần nữa. Ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Xin cô đừng nghi oan cho em, em không biết đâu ạ!

Ông bố nhảy ra khỏi chỗ và chỉ tay vào thằng bé và nói:

- Bob, nếu con viết cái đồ chết tiệt đó thì sợ quái gì mà không dám nhận!

Tiền bạc để làm gì?

Một du khách Anh đến đảo Corse. Ông thấy trên bến cảng một ngư dân trẻ đang nằm trên thuyền câu hút thuốc và nhìn trời. Ngạc nhiên, ông hỏi:

- Tại sao anh không làm việc để có chiếc thuyền thứ hai?

- Để làm gì?

- Với số tiền có được từ con thuyền thứ hai, anh sẽ mua chiếc thứ 3, thứ 4, rồi cả đoàn thuyền.

- Rồi sao nữa?

- Với số tiền có được từ đoàn thuyền, anh có thể nghỉ ngơi.

- Vậy ông xem, tôi đang làm gì đây?

Tin nhắn của nàng

Tin nhắn không dấu của một cô gái gửi cho người yêu: 'Anh oi em dang coi quan, den ngay di anh, muon lam roi!'

'A, tien the anh mua bao moi nhe, o nha toan la bao cu thoi. Ma thoi khong can mua bao dau, em vua mat kinh roi, khong nhin duoc nua anh oi. Den ngay di anh, muon lam roi!'

Còn đây là bản 'dịch' với đầy đủ dấu:

'Anh ơi, em đang coi quán, đến ngay đi anh, muộn lắm rồi! À, tiện thể anh mua báo mới nhé, ở nhà toàn là báo cũ thôi. Mà thôi không cần mua báo đâu, em vừa mất kính rồi, không nhìn được nữa anh ơi! Đến ngay đi anh, muộn lắm rồi!'