Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ đáng để ngồi

Ba chàng trai tranh luận với nhau xem hoa nào đẹp nhất.

- Hoa violet đẹp nhất - Chàng trai thứ nhất nói.

- Chỉ đủ để ngồi lên thôi - Chàng trai thứ ba phản đối.

- Hoa anh đào đẹp nhất - Chàng trai thứ hai lên tiếng.

- Cũng chỉ đáng để ngồi lên - Chàng trai thứ ba lại phản đối.

- Thế hoa nào mới đẹp nhất? - Cả hai chàng trai nổi xung lên hỏi lại.

- Hoa xương rồng đẹp nhất. Thử coi có đủ để ngồi không?

Hiểu quá rõ

Tại một bữa tiệc trong câu lạc bộ, một chàng trai trẻ tuổi lân la làm quen với một cô gái hấp dẫn. Không chút do dự, chàng trai ve vãn, tán tỉnh và hết lời tâng bốc cô gái.

Cô gái tỏ ra thích thú với những lời có cánh nhưng cũng hơi ngạc nhiên trước sự vồ vập của anh ta. Bất ngờ hơn bởi chỉ sau có 30 phút nói chuyện, anh chàng đã ngỏ lời cầu hôn.

- Ơ kìa - cô gái nói - chúng ta chỉ mới gặp nhau có nửa giờ thôi, làm sao anh lại có thể ngỏ lời chắc chắn như vậy được? Chúng ta thậm chí chưa biết gì về nhau cả.

- Em sai rồi, có thể em không biết, nhưng anh biết về em rất rõ là đằng khác. Trong vòng 5 năm qua anh đã làm việc tại ngân hàng nơi bố em thường xuyên gửi tiền tiết kiệm đấy.

Sợ ma

Tuyết rất sợ ma nhưng phải đi học thêm vào buổi tối. Đường đi học có một đoạn khá vắng vẻ nên cô luôn mong có người nào đó đi cùng.

Một hôm Tuyết thấy có một chàng trai đạp xe cùng chiều với mình. Mừng quá, cô chạy lên để đi cùng, sau một lúc trò chuyện, cô nói:

- Em sợ ma lắm! Đi một mình đoạn đường này em rất sợ. Cảm ơn vì đã có anh đi cùng.

Chàng trai mỉm cười nhìn cô trìu mến:

- Hồi còn sống anh cũng thế.

 

Bắt khách phải đúng

Thấy cô nhân viên đang gân cổ lên tranh cãi với khách hàng, sếp rất bực, gọi lại bảo:

- Tôi đã nhiều lần lưu ý cô là khách hàng luôn luôn đúng. Tại sao cô lại làm căng với ông ta như thế?

- Nhưng thưa sếp, ông khách này lại cứ khăng khăng rằng ông ta đã sai lầm ạ!

Lý do thôi việc

Chị oshin giúp việc trong một trang trại bỏ chủ cũ tới xin làm công cho chủ mới ở trang trại kế bên. Ông chủ mới muốn tìm hiểu chút ít về nhân thân của người làm nên gạn hỏi cặn kẽ.

- Chị đã làm công ở nhà người ta tới 20 năm, tại sao lại bỏ đi? Bên ấy họ đối xử với chị tệ lắm à?

- Dạ, thưa không phải. Tôi được ăn, được mặc, được ở tốt. Tôi còn được đóng bảo hiểm và lương hưu nữa.

- Vậy thì còn gì phải than phiền nữa?

- Nhưng khổ một nỗi là ở bên ấy lúc có một con vật nuôi bị chết là lại đem ra nấu ăn cho cả nhà. Thôi thì đủ gà, vịt, thỏ... Những khi bò hay ngựa chết thì ăn tới hàng tuần mới hết thịt.

- Đâu cũng như thế thôi. Bên tôi cũng phải làm như vậy.

- Nhưng bên ông có cụ ông, cụ bà không?

- Không. Các cụ nhà tôi mất cả rồi. Tôi ở đây với bà xã... Sao chị lại hỏi thế?

- Vì hôm qua, cụ ông ở bên ấy vừa mất.