Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ đường

Một lái xe tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm. Anh ta hỏi một cụ già đang đứng bên đường:

- Ông có thể chỉ đường cho tôi đến khách sạn Rex được không?

Cụ già leo lên xe. Họ đi 12 km liền. Khi đến trước một căn nhà nhỏ, cụ gài nói:

- Dừng lại ở đây!

Tài xế dừng xe, nhìn ngôi nhà, ngạc nhiên:

- Nhưng đây đâu phải khách sạn Rex?

- Đây là nhà của tôi. - Cụ già trả lời - Nếu anh muốn đến khách sạn Rex thì quay lại 11 km, sau đó rẽ trái là nhìn thấy nó ngay thôi.


Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Dẻo và bền nhất

- Thầy: Trò nghe đây: sắt thép, đồng…vật liệu nào dẻo dai và bền nhất?
- Quỳnh: Thưa thầy là…Thưa thầy cho 5 phút suy nghĩa ạ. Á! Thưa thầy vật dẻo dai và bền nhất đó là sợi tóc ạ.
- Thầy: Sao! Làm gì có chuyện đó sợi tóc làm sao có thể dẻo hơn sắt thép được?
- Quỳnh: Sao lại ko ạ! Thưa thầy chẳng phải người ta nói nghìn cân treo sợi tóc đó thôi ạ.

Bỏ về nhà ngoại

Một anh chồng thường xuyên về nhà trong tình trạng say mèm. Vợ nói thế nào cũng không được. Tối hôm đó, vì không nhịn được sự tức giận, cô hăm dọa chồng.

- Anh mà còn say xỉn như thế, tối nay em sẽ bỏ về với mẹ đấy.

- Em về cũng chẳng gặp được mẹ đâu. Bố vừa gọi điện cho anh biết rằng mẹ đã giận bố và bỏ về bên nhà bà ngoại rồi.

 

Bọ chét biết nghe

Vị giáo sư nọ tiến hành một nghiên cứu rất quan trọng. Ông huấn luyện một con bọ chét hiểu và thực hiện được mệnh lệnh khi ông hô 'Nhảy!'.

Ở giai đoạn đầu của cuộc thí nghiệm, nhà khoa học cắt bỏ một chân của con bọ chét rồi ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nhỏ bé tuân lệnh. Nhà khoa học liền ghi vào sổ tay: 'Sau khi bỏ đi một chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường'.

Tiếp đó, nhà bác học cắt bớt một chân nữa của con bọ chét và ra lệnh: 'Nhảy!'. Con bọ vẫn nhảy lên và ông giáo sư hài lòng ghi vào sổ: 'Sau khi bỏ đi hai chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường'.

Ở giai đoạn kế, nhà khoa học chỉ để lại cho con bọ chét một chân và ra lệnh cho nó nhảy. Con vật vẫn bật lên như bình thường và người huấn luyện của nó ghi vào sổ: 'Các cơ quan của bọ chét hoạt động bình thường khi nó chỉ còn một chân'.

Cuối cùng, ông giáo sư cắt nốt chân còn lại của bọ chét và ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nằm bất động. Nhà khoa học lặp lại thí nghiệm nhiều lần và lần nào cũng cho kết quả tương tự. Ông đi đến kết luận: 'Khi bị cắt bỏ hết chân, bọ chét mất khả năng nghe'.