Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ là quảng cáo thôi

Một nhà kinh doanh cỡ bự chẳng may chết trong một tai nạn ôtô. Ông ta đến cửa thiên đàng và gặp Thánh Pierre ở đó:

- Thánh Pierre nói: Để ta cho ngươi xem cái này. ngươi sẽ chọn được nơi ở thích hợp với mình.

- Thánh dẫn ông ta đến một bãi cỏ lớn. Ở đó, hàng trăm thiên thần thổi sáo véo von và hàng nghìn người tha thẩn đi qua đi lại, chốc chốc họ lại ngáp ngắn ngáp dài.

- Thánh giải thích: Đó là thiên đường. Còn bây giờ ta sẽ cho ngươi xem địa ngục.

- Họ đến một cuộc hội hè lớn, náo nhiệt, điên loạn. Tất cả đều nhảy nhót và sự hoan hỉ hiện rõ trên khuôn mặt từng người.

- Đó là địa ngục! Ngươi chọn nơi nào?

- Ngài hỏi gì mà ngốc nghếch thế! Tất nhiên là tôi chọn địa ngục rồi.

- Liền đó, hai con quỷ dữ tợn lôi kẻ mới đến về phía vạc dầu sôi sùng sục.

- Ấy ấy! nhà kinh doanh kêu thất thanh - Thánh lừa tôi! Địa ngục không phải như tôi vừa trông thấy lúc nãy!

- Thánh Pierre vừa nói vừa bỏ đi: Ồ! Cảnh ta cho ngươi xem lúc nãy là quảng cáo ấy mà!

Lý do bay nhanh

Hai con đại bàng đang bay lượn trên bầu trời cao thì một chiếc phi cơ phản lực bay vèo qua. Chúng nhìn theo hồi lâu, vẻ ghen tị.

Cuối cùng, một con cất tiếng:

- Quái, sao con chim này bay nhanh thế nhỉ?

Con kia cướp lời, vẻ hiểu biết:

- Mày thử bị lửa đốt vào đít như nó xem, có khi còn bay nhanh hơn ấy chứ!

Bút hiệu gì?

- Mắm: Quỷnh viết bài gửi báo hả? Bút hiệu là gì?
- Quỷnh: Dốt quá! Bút tre thì làm gì có hiệu hả Mắm?

Để dễ đuổi khỏi nhà

Cô gái bảo với vị hôn thê:

- Em đã nói với bố em rằng anh là nhà thơ đấy nhé!

- Sao vậy? Chẳng lẽ ông già lại yêu thơ ca đến thế?

- Là thế này, anh người yêu trước của em là dân đấm bốc. Lúc bố em muốn tống cổ anh ta ra khỏi cửa thì có đôi chút khó khăn...

Ba chàng nói khoác

Có 3 chàng sinh viên nói khóac nổi tiếng ở ba trường Đại học: Tổng Hợp , Bách khoa , Sư Phạm gặp nhau ở một quán nước . Sau một hồi hàn thuyên đủ thứ , ba chảng đều than thở về đời sống gian khổ của sinh viên .
- Anh học ở Tổng Hợp bảo: Bữa cơm sinh viên trưởng tớ ngay cả ruồi nó cũng không thèm đụng vào .
- Anh học Bách Khoa bảo tiếp luôn: Còn ở trưởng tớ thì ruồi cũng phải đánh nhau với sinh viên để tranh cướp từng hạt cơm . Lắm lúc những chú ruồi gầy còm đang nghẹn ngào nuốt những hạt cơm cứng như đá mà tớ thương quá .
- Anh học Sư Phạm , suốt câu truyện chỉ im lặng nay mới lên tiếng :Trường của các cậu thế là còn khá lắm . Ở trường tớ ấy à , cứ vào nhà bếp sau bữa ăn nào thế nào cũng thấy vài chú ruồi đang nằm hấp hối trên những cái đĩa đã trơn bóng , mắt đầy lệ , miệng than thở: “Đói quá , đói quá” và sau đó thì tắt thở .