Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ lo cho Chúa

Một linh mục đi về vùng nông thôn, thấy thôn nữ xinh đẹp đang chuẩn bị tắm dưới sông. Khi cô gái bắt đầu cởi đồ, ông cầu nguyện:

- Lạy Chúa, xin hãy đóng cặp mắt con lại!

Thôn nữ đã treo áo lên cây, vị linh mục lại cầu nguyện:

- Lạy Chúa, xin Người hãy ghì thật chắc cặp mắt của con!

Chiêm ngưỡng đến lúc cả bộ xiêm y được 'giải phóng' khỏi cô gái, ông ta đâm lo:

- Lạy Chúa, xin Người hãy nhắm mắt lại!

Vật đổi sao dời

Anh lính nghĩa vụ tới doanh trại nhận đơn vị. Anh kinh ngạc vô cùng khi thấy thượng sĩ chỉ huy đơn vị tỏ ra thật đáng mến, ân cần hỏi han anh đi đường có mệt không, xách hành lý hộ anh, đưa anh tới tận phòng, xếp giường cho anh, trìu mến như một người cha.

Anh lính mới khoan khoái yên giấc nồng. Sáng tinh mơ hôm sau, anh tỉnh giấc đột ngột với lời quát của viên thượng sĩ:

- Dậy, dậy mau! Quân lười biếng khốn kiếp. Có muốn đi phạt lao động cải tạo không?

Binh nhì ngái ngủ run rẩy thắc mắc:

- Ô hay! Hôm... hôm qua...

Viên thượng sĩ cười gằn:

- Hôm qua à? Sao ngu quá vậy? Chú mày không thấy doanh trại đầy lũ phóng viên truyền hình hả?

 

Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Biết là ai không?

Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút.

- Hết giờ, cậu sinh viên kia lên nộp bài chậm 15 phút và bị giám thị từ chối thẳng thừng. Cậu vẫn gan lì tiến sát đến bàn giáo viên và hỏi: Thầy có biết em là ai không?
- Dĩ nhiên là không.
- Chẳng nhẽ thầy không nhớ nổi cả tên em ư?
- Không biết! Và tôi cũng chẳng cần phải biết em là ai. Ông thầy mỉa mai, không thèm nhìn cậu sinh viên.
- Vậy thì xin lỗi thày nhé!
- Cậu ta nhanh tay nhét bài của mình vào giữa xấp bài trên bàn và biến khỏi phòng.

Không dám nữa

Sau đám cưới, anh chồng trẻ bảo vợ:

- Chúng ta hãy đốt hết các hóa đơn chi phí cho đám cưới đi nhé!

- Cô vợ ngạc nhiên: Tại sao phải làm điều đó vậy anh yêu?

- Anh sợ rằng sau này con trai chúng ta mà đọc được đống hóa đơn ấy thì không dám lấy vợ nữa.