Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ mượn làm mẫu

Vừa nhìn vào bát súp, khách hàng hét toáng lên: 'Anh phục vụ, đến đây nhanh lên! Có một con nhện trong bát súp của tôi'.

Người phục vụ chạy đến, cầm bát súp đi và nói:

- Xin ngài đợi một lát.

Vài phút sau, anh ta trở lại và đặt bát súp lên bàn. Khách hàng giận dữ:

- Này, đây vẫn là bát súp cũ. Con nhện vẫn đang bơi kia kìa!

Người phục vụ (nhẹ nhàng):

- Thưa ngài, tôi chỉ mượn bát súp của ngài một lát để xử lý vấn đề chút thôi. Ngài hiểu cho, một bà ở góc bên kia đang phàn nàn về con ruồi bé xíu.


Tôi và chúng ta

Trong lễ báo công mừng thắng lợi của dự án, giám đốc đơn vị phát biểu.

- Nói thật với các đồng chí, rất nhiều người ngạc nhiên trước thành công của dự án nhưng tôi thì không!

Tôi đã trăn trở suy tư rất nhiều trước dự án này, tôi đã phác thảo tiến trình và lập kế hoạch chi tiết cho dự án. Tôi đã tính đến những thuận lợi và lường trước những khó khăn. Tôi đã phân công công viêc phù hợp cho từng phòng ban. Tôi đã chỉ đạo kỹ càng và kiểm tra rất sát sao, vì vậy tôi không nghi ngờ về thành công của dự án.

Hơn một năm sau tại cuộc họp kiểm điểm về dự án kém hiệu quả, giám đốc này phát biểu:

- Các đồng chí thấy đấy, chúng ta đã quá chủ quan. Chúng ta quá say sưa trước những thắng lợi bước đầu của dự án dẫn đến mất cảnh giác. Chúng ta đã quá tin vào công nghệ do phía đôi tác thuyết trình, chúng ta đã quá tin vào đối tác cung cấp vật tư kỹ thuật cho chúng ta, vì thế chúng ta đã không thuê các chuyên gia thẩm định lại kỹ càng. Nói tóm lại chúng ta mắc bệnh chủ quan và rất thiếu kinh nghiệm....chúng ta phải rút ra bài học sâu sắc về vấn đề này, và đặc biệt chúng ta phải chung tay tháo gỡ những khó khăn để thoát khỏi tình trạng trì trệ...

Triệu phú nghỉ mát

Trên tiền sảnh khách sạn sang trọng nhất ở Florida, người ta đang dỡ hành lý của ông triệu phú mới tới. Thấy toàn giày trượt tuyết, xe trượt và nhiều dụng cụ chơi thể thao mùa đông khác, chủ khách sạn ngạc nhiên hỏi:

- Ngài mang những thứ này đến đây làm gì? Ở đây tuyết có rơi bao giờ đâu?

- Xin đừng lo, tuyết sẽ đến trong container sau!

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!

Truyện cười dân gian

Một du khách Nhật bị lạc ở vùng nọ. Anh ta hỏi hai người dân địa phương đường ra ga bằng tiếng Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Đức và cả Nhật nhưng hai người kia đều không hiểu. Anh ta đành nhún vai bỏ đi. Hai người địa phương nói với nhau:

- Này, chúng ta phải học ít nhất một ngoại ngữ chứ?

- Vô ích. Cứ trông ông khách du lịch thì rõ. Biết bốn năm thứ tiếng mà có ăn thua gì đâu.