Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chí Phèo biết chữ

Sang nhà Bá Kiến ăn vạ xong, Chí Phèo xách một can rượu 20 lít “chiến lợi phẩm” lặc lè lết về vườn chuối. Vừa đi gã vừa lẩm bẩm:

- Mẹ cha cái lão Bá Kiến, rượu nặng thế này mà lão ấy kêu rượu nhẹ, định làm mình say chết đây!

Rồi hắn bập bẹ đánh vần:

- Rờ... ươu... rươu... nặng... rượu. Nhờ... e... nhe... nặng... nhẹ... Hừ! Làm chó gì có cái thứ đã nặng lại còn nhẹ. Mẹ cha nó! Cái làng Vũ Đại này loạn rồi.


Làm "kế hoạch nhỏ"

Con của một sếp lớn đến trường, tay ôm một lô các cuộn giấy fax đắt tiền. Một quý tử con nhà mafia đi xe Jeep ngang qua hỏi:

- Sao thế, máy fax của lớp cậu hết giấy à?

- Không, đem nộp giấy vụn ấy mà! Sao hôm nay cậu lại đi xe Jeep, oai thế!

- Oai gì đâu, hôm nay lớp tớ gom sắt vụn.

Họa vô đơn chí

Một thương gia đi công tác xa 2 tuần. Sau một tuần, ông gọi điện về nhà hỏi thăm tin tức. Người quản gia ấp úng mãi không thành câu nhưng bị gặng mãi nên ông ta cũng đành nói thật.

- Xin lỗi ông, nhưng chó của ông chết rồi.

- Chó của tôi! Làm sao lại có chuyện đó?

- Bác sĩ nói là nó bị rối loạn tiêu hoá nặng do ăn quá nhiều.

- Ăn quá nhiều ư?? Nhưng ông luôn cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà?

- Vâng, nhưng vì con ngựa đã chết, nên có một lần nó tự mò đến cái máng ăn của ngựa.

- Con ngựa chết rồi!??

- Vâng, đấy là do chuồng ngựa bị cháy nên nó bị .....

- Cái gì, làm sao chuồng ngựa lại bị cháy?

- Lính cứu hoả nói là vụ nổ biệt thự đã ảnh hưởng đến chuồng ngựa quá nặng. - Viên quản gia nghẹn giọng.

- Nổ biệt thự?! - Thương gia không tin vào tai mình nữa.

- Vâng, người ta nói là do gas. Gas bị xì, mà nến thắp quan tài mẹ ngài lại để gần ri đô quá, nên bị bắt lửa...

- Nhắc lại đi. Mẹ tôi... Mẹ tôi... làm sao? - Thương gia hổn hển.

- Vâng, mẹ ngài mất do nhồi máu cơ tim. Bà ấy ko chịu được cú sốc khi biết vợ ngài đã bỏ đi theo em trai ngài.

Tả thực

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo. Một học sinh viết gọn lỏn: 'Nhà em có một con mèo'.

Khi trả bài, cô giáo hỏi:

- Sao em không tả rõ hơn?

Học sinh đáp:

- Dạ, nhà em có nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ!

Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: 'Nhà em có một con chó'. Cô giáo bảo:

- Em nên tả kỹ hơn!

Học sinh:

- Dạ, con chó còn ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: 'Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?'. Khi nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.

Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ. Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: 'Nhà em có nuôi một con khỉ. Một hôm có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: 'Con khỉ già đang ngồi trong nhà đấy!''.

Tè cả ra quần

Hai mẹ con đang đi dạo trên phố. Chợt đứa bé mới 5 tuổi hỏi: 'Mẹ ơi, sao bác kia lại đứng úp mặt vào tường hả mẹ?'.

- Ừ, bác ấy... bác ấy...

- A, con biết rồi! Bác ấy bị cô phạt phải không ạ?

Một lúc sau...

- Mẹ ơi, sao chỗ bác ấy đứng có một vũng nước hả mẹ?

- Ừ thì... thì...

- Con biết rồi, bác ấy sợ quá nên tè hết cả ra quần mẹ ạ!