Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ tại cái phanh

Một đám cháy bắt đầu từ bãi cỏ đang lan gần tới một nông trại ở Indiana. Sở cứu hoả gần đó liền cử người đến.

Nhưng đám cháy đã vượt quá tầm kiểm soát của họ, vì thế người ta liền gọi cho những người lính cứu hoả tình nguyện của vùng lân cận để nhờ giúp đỡ.

Và những người lính tình nguyện đến trên một chiếc xe chữa cháy cũ kỹ. Họ dũng cảm lái chiếc xe lao thẳng vào đám cháy và dừng lại ở giữa ngọn lửa. Những người lính cứu hoả nhảy ngay ra khỏi chiếc xe và bắt đầu xịt nước tứ phía. Chẳng bao lâu sau đó họ đã có thể kiểm soát được ngọn lửa, không cho nó lan ra.

Ông chủ trang trại cảm thấy rất thán phục sự dũng cảm của những người lính cứu hoả tình nguyện, ông liền thưởng cho họ 1.000 đôla.

Vào ngày hôm sau một tờ báo ở địa phương đã hỏi đội trưởng của đội lính cứu hoả tình nguyện:

- Các anh sẽ làm gì với số tiền thưởng đó?

- Điều mà chúng tôi chắc chắn sẽ phải làm đầu tiên là sửa cái phanh của chiếc xe chữa cháy chết tiệt đó!!!

Bài học công sở đầu tiên

Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.

Viên quản lý giảng giải:

- Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?

Chàng thanh niên trả lời:

- Tất nhiên rồi, thưa ngài.

- Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

Đòn báo thù đích đáng

Một anh chàng có tính cả thẹn nên mãi chưa có bạn gái. Nghe lời khuyên của bạn bè, anh ta bắt đầu lân la tới các bar rượu để tìm cách làm quen với các cô gái.

Một buổi tối, thấy có cô nàng rất xinh đẹp ngồi một mình, anh ta lấy hết can đảm lại gần và lịch sự hỏi:

- Cô vui lòng cho phép tôi ngồi cùng bàn và nói chuyện với cô chứ?

Cô gái trả lời bằng cách gào tướng lên:

- Không! Tôi không đời nào lên giường với anh đêm nay.

Khách khứa trong quán quay lại nhìn chằm chằm vào họ. Đương nhiên, chàng trai tội nghiệp xấu hổ tới mức đỏ lựng từ đầu tới chân. Anh ta len lén lỉnh về chỗ cũ, cảm thấy thất vọng không thể tả xiết. Vài phút sau, cô gái bước lại chỗ anh chàng, xin lỗi anh ta rồi mỉm cười:

- Rất lấy làm tiếc vì đã làm anh xấu hổ. Anh biết không, tôi là sinh viên năm cuối khoa tâm lý học và tôi đang nghiên cứu phản ứng của con người khi lâm vào cảnh bối rối khó xử.

Đáp lại nhã ý của cô gái, anh chàng gào lên hết công suất:

- Cái gì! 200 đôla một đêm! Cô đừng có nằm mơ!

 

Mèo mùa hạ

Trong tiết trời giá lạnh của mùa đông, Minh hỏi mẹ:

- Mẹ, chúng ta người nào cũng mặc bao nhiêu áo mà không thấy ấm, tại sao con mèo trên người chẳng mặc chiếc áo nào mà vẫn không bị chết rét?

Mẹ cười:

Con ngố lắm. Trên mình mèo có nhiều lông, có thể dày ngang với quần áo của chúng ta, thế còn cảm giác gì lạnh nữa?

Mấy tháng sau, một hôm mẹ đi làm về, thấy con mèo từ trong nhà chạy ra liền hốt hoảng kêu lên:

- Trời đất ơi, lông mèo rụng hết đi đâu rồi!

Minh từ trong nhà bước ra bình thản nói:

- Bây giờ thời tiết nóng lắm, da dẻ người mình còn chẳng chịu được. Con mèo có nhiều lông thế, chắc là nóng lắm nên con đã lấy kéo cắt trụi rồi.

Yếu nhân

Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousin tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái.

Khi bắt đầu phóng đến 90 dặm một giờ, Giáo Hoàng bị đội tuần tra liên bang bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói:

- Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.

Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:

- Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.

Sếp hỏi lại:

- Ai thế? Một thượng nghị sĩ chăng?

- Không, còn quan trọng hơn thế nữa.

- Đó là ngài thống đốc phải không?

- Không. Quan trọng hơn.

- Tổng thống?

- Không. Quan trọng hơn.

- Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?! - Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn.

- Tôi không biết! - Viên cảnh sát nói. - Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.