Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chỉ vì nể người đẹp

Trên xe buýt người nêm như cá hộp không còn một chỗ trống nào.

Một cô gái xinh đẹp vừa bước lên xe, lập tức người đàn ông say xỉn ngồi gần cửa vội lảo đảo đứng lên. Cô gái thấy vậy dịu dàng đưa tay đẩy anh ta ngồi xuống. Cô nói:- Cám ơn ông, xin ông đừng làm như vậy nữa, ông xỉn quá rồi.- Nhưng thưa ... cô ... hic ... cho ...Cô gái trả lời ngay:- Xin ông đừng bận tâm.Anh say ngồi một lát lại lảo đảo vịn tay cô gái đứng lên:- Thưa cô, cho phép ... hic hic ... cho tôi được ...Cô gái một lần nữa lại đưa tay đẩy anh say ngồi xuống ghế. Tới lần thứ ba, khi cô gái yêu cầu anh say đừng cố đứng lên, thì anh chàng nghiêng người lạng qua một bên rồi phân trần:- Thưa cô ... cô làm tôi lỡ hết ... ba trạm xe buýt rồi.

 

Mua đồ thanh lý tặng vợ

Trước cửa siêu thị, một khách hàng hỏi người bảo vệ: 'Tôi có thể tìm mua tặng phẩm cho phụ nữ ở đâu?'

- Đồ trang sức, mỹ phẩm các loại, thời trang cao cấp ở tầng một, bên phải.

- Tôi đang tìm mua tặng phẩm cho vợ mình cơ?

- Hàng thanh lý, đại hạ giá ở tầng ba, bên trái!

Không định xin lỗi

Giữa giờ chiếu phim, một bà len qua dãy ghế để ra ngoài. Khi trở lại, bà ta hỏi ông ngồi đầu hàng ghế:

- Thưa ông, ban nãy khi ra ngoài, hình như tôi giẫm phải chân ông?

- Vâng, nhưng bà đừng bận tâm, tôi không đau đâu.

- Ồ, ông cũng đừng bận tâm. Tôi hỏi cốt để biết có đúng hàng ghế của mình không thôi!

Bị cáo thật thà

Trước tòa, vị luật sư dành hết những lời hoa mỹ để bào chữa cho bị cáo, thân chủ của mình.

Luật sư: - Thưa quý tòa, trước mắt quý tòa là một người cao thượng, có giáo dục, trung thực, tỉnh táo...

Không kịp nói hết lời, bị cáo ngắt lời luật sư và nói với tòa:

- Thưa tòa, ông luật sư này không thật tốt. Tôi thuê ông ấy để bênh vực tôi, vậy mà từ nãy tôi nghe ông ấy nói về ai đó chứ không phải là tôi.

Bắt bệnh nhân im lặng

Sau khi khám xong cho bệnh nhân, bác sĩ yêu cầu bà ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn giấy và lè lưỡi ra, sau đó ông kê hai toa thuốc.

Khi xong công việc ấy, ông bảo:

- A, ổn rồi đấy; bà có thể ngậm miệng lại được rồi.

Nói xong ông cảm ơn bà ta đã đến, bảo bà ta rằng bà ta sẽ ổn thôi rồi tiễn bà ta ra cửa.

Khi ông ta đóng cửa, cô điều dưỡng hỏi ông ta:

- Vì sao bác sĩ bảo bà ta ngồi đó lè lưỡi ra đến những năm phút cơ ạ? Thậm chí ông cũng chẳng buồn nhìn vào lưỡi bà ta nữa cơ.

Vị bác sĩ bảo:

- Làm như thế chỉ cốt giữ để bà ta yên lặng để mà tôi có thể tập trung đầu óc trong lúc kê toa thuốc cho bà ta.