Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chiếc xe lật

Một cậu bé vô tình làm đổ cái xe chở ngô. Người hàng xóm nghe thấy tiếng động liền bảo: 'Này, Willis, không sao đâu. Sang đây ăn cơm với bác rồi lát nữa bác lật lại xe cho'.

'Bác thật là tốt', Willis trả lời. 'Nhưng mà cháu sợ bố cháu không thích'.

'Vớ vẩn, sang đây', người hàng xóm cào cuột. 'Thôi được', cậu bé nhận lời, 'nhưng mà thể nào bố cháu cũng ghét'.

Sau bữa cơm thân mật, Willis cám ơn người hàng xóm tốt bụng và nói: 'Cháu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều rồi. Nhưng mà cháu biết bố cháu sẽ bực lắm'.

'Đồ ngốc', người hàng xóm mỉm cười. 'Thế bố cháu đang ở đâu?'

'Dưới cái xe'.

 

Cuộc ly dị tốc độ

Một cặp vợ chồng đi ôtô trên đường cao tốc với tốc độ 90 km/h. Trong lúc người vợ đang cầm tay lái và chú ý quan sát đường, người chồng đột nhiên nhìn cô vẻ có lỗi nhưng rất cương quyết.

- Cưng à! Anh biết chúng mình đã gắn bó với nhau từ 20 năm nay và thật là khó nói ra điều này nhưng anh muốn ly dị.

Người vợ không nói gì mà chỉ từ từ tăng ga cho chiếc xe lao nhanh thêm, tới 100 km/h.

Anh chồng tiếp tục:

- Anh không muốn em thuyết phục anh từ bỏ chuyện này, vì từ lâu nay anh đã quan hệ với cô bạn thân nhất của em và cô ấy là một người tình nồng nhiệt hơn em.

Một lần nữa, cô vợ im lặng và nhấn chân ga trong cơn giận dữ, chiếc xe lao nhanh với tốc độ 120 km/h.

- Anh muốn lấy ngôi nhà! - Người chồng tiếp tục câu chuyện một chiều. Và một lần nữa, người vợ tăng tốc, lần này là 130 km/h.

Người chồng thêm:

- Anh cũng muốn lấy cả chiếc xe hơi này nữa.

Cô vợ vẫn im lặng và chạy xe mỗi lúc một nhanh hơn.

- Thôi được! - Anh chồng chốt lại câu chuyện. - Anh muốn có tất cả các tài khoản trong ngân hàng và thẻ tín dụng.

Người vợ bẻ lái hướng về phía một cây cầu. Sự im lặng làm anh chồng hơi e ngại. Anh ta hỏi:

- Chẳng lẽ em không cần gì sao?

- Không, em đã có mọi thứ em cần.

- Thật vậy sao? - Người chồng hỏi. - Là gì vậy?

Trong khi lao thẳng xe vào mố chân cầu với tốc độ 150 km/h, người vợ mỉm cười và đáp:

- Túi hơi!

Vỗ tay

Một nghệ sĩ đi diễn lưu động trở về, nói với bạn:

- Thật là một chương trình thành công. Khi tôi diễn tại quảng trường, tiếng vỗ tay của quần chúng vang dội, ngay cả khi màn trình diễn chưa kết thúc.

- Anh may mắn đấy, nhưng tuần sau thì chắc không được như thế đâu.

- Vì sao?

- Đài khí tượng báo trời sẽ trở lạnh và khô hơn. Lúc đó sẽ không nhiều muỗi như giờ đâu.

Mỗi ngày đều khác nhau

Hai anh chàng gặp nhau.

- Cậu làm việc ở đâu?

- Ở bưu điện. Tớ đóng dấu lên các phong bì thư.

- Công việc ấy chắc đơn điệu và ngán ngẩm lắm nhỉ, suốt ngày chỉ dính vào một cái dấu.

- Đâu phải thế, mỗi ngày trên con dấu lại là một ngày mới mà.

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!