Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chiếc xe mới của bố

Vừa đến lớp, Hans vội vàng khoe với các bạn: 'Này, bố tớ vừa có một cái ôtô mới đấy!'

- Chắc là bố cậu thích nó lắm nhỉ!

- Tất nhiên rồi! Chẳng thế mà suốt đêm qua bố tớ ở trong gara để sơn và thay lại biển số chiếc xe đấy!


Không còn nhiều thời gian

Ông Dean nộp bệnh án xong, thấy phòng khám có nhiều người ngồi đợi, ông hỏi cô y tá:

- Này cô, những người này đều xếp hàng trước tôi à?

- Ông là Dean? Ông có thể vào trước đi ạ.

- Không cần đâu, tôi có thời gian mà.

- Thời gian của ông không còn nhiều nữa đâu, tôi vừa xem qua phim X quang của ông rồi...

Trùng hợp khó tin

Sau 2 giờ khề khà ở quán rượu, Jim Staylor quay sang người ngồi bên cạnh bắt chuyện: 'Trông anh quen quá. Anh sống gần đây à?'

- Vâng, tôi sống ở con phố này.

- Tôi cũng sống ở con phố này đấy. Mà này anh cũng bằng tầm tuổi tôi đấy nhỉ. Anh học cấp 3 ở đâu vậy?

- Ồ, tôi tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988. Thế còn anh?

- Lạ nhỉ - Jim nhíu mày- Tôi cũng tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988.

- Thế anh học trường đại học nào?

- Beloit ở Wisconsin.

- Không thể tin được. Tôi cũng học ở Beloit mà. Thế anh học khoa nào?

- Tôi học cùng khoa với Kevin Sullivan nổi tiếng đấy.

- Sullivan? - Jim tỏ vẻ ngạc nhiên cực độ - Anh đừng có đùa tôi đấy nhá, thật là một sự trùng hợp khó tin...

Ngay lúc đó một bồi bàn đi qua, Jim liền kéo lại: 'Stamp này, anh không thể tin nổi đâu. Anh chàng ngồi cạnh tôi tốt nghiệp cùng một trường cấp 3 và cùng năm với tôi đấy. Anh ta còn học cùng trường đại học với tôi nữa. Thậm chí anh ta còn học cùng khoa với tôi nữa cơ. Thật là sự trùng hợp kỳ lạ'.

Người bồi bàn tên Stamp nhìn hai người đàn ông rồi nói, giọng đầy vẻ hưởng ứng:

- Ồ, đúng là một điều kỳ diệu!

Thấy 3 người đối đáp khá sôi nổi, ông chủ quán liền chạy đến:

- Có chuyện gì vậy?

- Dạ, không có gì đâu ạ - Stamp đáp - Anh em sinh đôi nhà Staylor lại say xỉn ấy mà.

Tấn bi kịch

Vị tổng thống của một cường quốc nọ đến thăm một trường học. Học sinh rất vui sướng được gặp gỡ và tiếp chuyện với ông. Sau một hồi chuyện trò, Tổng thống đề nghị các em đưa ra các ví dụ để định nghĩa từ 'bi kịch'.

Một em gái hăng hái phát biểu:

- Nếu mẹ em lái xe cán chết con chó Milu của em thì đó là một bi kịch.

Tổng thống mỉm cười với em và nói:

- Không phải đâu, cô bé ạ! Đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Có ai có ý kiến gì khác không.

Đến lượt một em trai xung phong:

- Thưa Tổng thống, có phải bi kịch là khi một chiếc xe khách rơi xuống vực và mọi hành khách đều thiệt mạng?

Tổng thống xoa đầu em:

- Vẫn chưa đúng! Đó là một mất mát lớn nhưng không phải là một bi kịch.

Một cô bé khác phát biểu:

- Nếu cả gia đình ngài Tổng thống cùng đi trên chuyên cơ và chiếc máy bay bị trúng tên lửa, tan thành từng mảnh thì hầu hết mọi người đều gọi đó là bi kịch.

- Giỏi lắm! - Tổng thống gật đầu vẻ hài lòng. - Cháu căn cứ vào đâu để trả lời như vậy?

- Bởi vì, - Cô bé đáp - Đó không phải là một tai nạn và chắc chắn càng không phải là một mất mát lớn.

Mặc cả với thần chết

Bác sĩ đưa bệnh án cho bệnh nhân và nói:

- Tôi có tin xấu cho anh đây... Nếu không chữa trị, anh sẽ chết trong 6 tháng tới!

Bệnh nhân ngồi thừ ra suy nghĩ, mắt lo âu nhìn vào hoá đơn thanh toán, cuối cùng nói buồn thảm:

- Số tiền quá lớn...Có lẽ tôi đành cam chịu số phận. Trong 6 tháng tôi không thể kiếm ngần ấy tiền được.

- Vậy chúng ta sẽ tăng lên 9 tháng nữa nhé!