Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chim cũng đi tù

Một người đi xe máy va phải chú chim sẻ bay ngược chiều.

Anh ta dừng xe xem xét, thấy nó chưa chết bèn nhặt đem về đắp thuốc rồi thả vào lồng với chút vụn bánh và nước.

Khi tỉnh lại, thấy mình bên song sắt cùng với mấy mẩu bánh vụn, chú sẻ thở dài tự nhủ:

- Chết rồi. Mình đâm chết thằng cha đi xe máy rồi. Quả này chắc tù mọt gông đây!


Tấn bi kịch

Vị tổng thống của một cường quốc nọ đến thăm một trường học. Học sinh rất vui sướng được gặp gỡ và tiếp chuyện với ông. Sau một hồi chuyện trò, Tổng thống đề nghị các em đưa ra các ví dụ để định nghĩa từ 'bi kịch'.

Một em gái hăng hái phát biểu:

- Nếu mẹ em lái xe cán chết con chó Milu của em thì đó là một bi kịch.

Tổng thống mỉm cười với em và nói:

- Không phải đâu, cô bé ạ! Đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Có ai có ý kiến gì khác không.

Đến lượt một em trai xung phong:

- Thưa Tổng thống, có phải bi kịch là khi một chiếc xe khách rơi xuống vực và mọi hành khách đều thiệt mạng?

Tổng thống xoa đầu em:

- Vẫn chưa đúng! Đó là một mất mát lớn nhưng không phải là một bi kịch.

Một cô bé khác phát biểu:

- Nếu cả gia đình ngài Tổng thống cùng đi trên chuyên cơ và chiếc máy bay bị trúng tên lửa, tan thành từng mảnh thì hầu hết mọi người đều gọi đó là bi kịch.

- Giỏi lắm! - Tổng thống gật đầu vẻ hài lòng. - Cháu căn cứ vào đâu để trả lời như vậy?

- Bởi vì, - Cô bé đáp - Đó không phải là một tai nạn và chắc chắn càng không phải là một mất mát lớn.

Thời gian với con lợn

Anh ông dân nọ đứng trong vườn cùng đàn lợn của mình, tay ôm một con lợn to, nâng lên cho nó ăn táo trên cây, rồi lại làm như thế với con thứ hai, thứ ba...

Thấy lạ, một người qua đường lại gần anh chàng và hỏi:

- Tại sao anh không rung cây cho táo rơi xuống để đàn lợn ăn, như thế có phải đỡ tốn thời gian hơn không?

Người nông dân ngạc nhiên:

- Thời gian à? Thời gian thì có ý nghĩa gì với một con lợn chứ?

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.

Bọ chét biết nghe

Vị giáo sư nọ tiến hành một nghiên cứu rất quan trọng. Ông huấn luyện một con bọ chét hiểu và thực hiện được mệnh lệnh khi ông hô 'Nhảy!'.

Ở giai đoạn đầu của cuộc thí nghiệm, nhà khoa học cắt bỏ một chân của con bọ chét rồi ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nhỏ bé tuân lệnh. Nhà khoa học liền ghi vào sổ tay: 'Sau khi bỏ đi một chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường'.

Tiếp đó, nhà bác học cắt bớt một chân nữa của con bọ chét và ra lệnh: 'Nhảy!'. Con bọ vẫn nhảy lên và ông giáo sư hài lòng ghi vào sổ: 'Sau khi bỏ đi hai chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường'.

Ở giai đoạn kế, nhà khoa học chỉ để lại cho con bọ chét một chân và ra lệnh cho nó nhảy. Con vật vẫn bật lên như bình thường và người huấn luyện của nó ghi vào sổ: 'Các cơ quan của bọ chét hoạt động bình thường khi nó chỉ còn một chân'.

Cuối cùng, ông giáo sư cắt nốt chân còn lại của bọ chét và ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nằm bất động. Nhà khoa học lặp lại thí nghiệm nhiều lần và lần nào cũng cho kết quả tương tự. Ông đi đến kết luận: 'Khi bị cắt bỏ hết chân, bọ chét mất khả năng nghe'.