Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chờ bố mày thì đến bao giờ

Một bà mẹ mới đi đâu về cứ đứng trước gương soi đằng trước rồi lại đằng sau.

Cậu con trai liền nói:

- A..ha. Bố mới mua áo mới à, đẹp quá mẹ nhỉ?

Bà mẹ liền nổi cáu với cậu:

- Bố cái gì mà bố, lúc nào cũng bố mày, chờ bố mày thì đến mày cũng không có nữa là áo với quần.


Truyện cười dân gian

Trong tiết học lịch sử, thày hỏi cả lớp:

- Các em có biết ai là người Việt Nam bay lên vũ trụ đầu tiên không ?

Tí nhanh nhẹn đáp: Chú Cuội ạ!

Người phụ nữ kỳ diệu

Mỗi khi nghĩ tới người vợ đầu, lập tức tôi nhớ lại món ăn mà cô ấy ưa thích là bánh mật ong. Ngoài ra không thể nhớ được gì khác nữa bởi vì cuộc sống tinh thần của chúng tôi không ngang tầm với nhau.

Với Xônhia - người vợ thứ hai, chúng tôi như sống trong một nhà hàng hạng nhất. Ngoại trừ món “à la minute”, còn thì chủ yếu là các món nướng thật tuyệt hảo. Tuy nhiên với tất cả những gì còn lại trong cuộc sống thì trình độ nghệ thuật của cô ấy quả là đáng tiếc.

Vêra cũng là một người nấu ăn rất giỏi, món trứng chiên của cô ấy thì không ai có thể làm ngon hơn. Tuy sinh ra ở miền Nam, nhưng Vêra nấu được cả các món ăn của phương Bắc. Nhưng nếu rủ cô ấy đi xem triển lãm hay đi nhà hát thì chỉ uổng công, vì thế nên cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng thất bại.

Người vợ thứ tư, ngoài các món bánh rất lạ và ngon, cô ấy còn mê đọc các tiểu thuyết diễm tình lãng mạn, nhưng tranh luận về văn học với cô ấy chỉ tổ lãng phí thời gian và sức lực mà thôi.

Tôi mê Daniela ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài thân hình mảnh mai, cô ấy còn biết làm các món ăn kiêng (chính xác hơn là không nấu gì cả). Sau 6 tháng, chúng tôi phải chia tay nhau vì cô ấy không còn phẩm chất nào khác.

Bây giờ thì tôi đang sống cùng Dragisa. Một phụ nữ kỳ diệu! Cô ấy đưa tôi đi tất cả mọi nơi: từ nhà hát đến các phòng tranh, từ các phòng tranh đến rạp chiếu bóng... Còn khi về đến nhà, cô ấy đọc cho tôi nghe hoặc là một bài thơ hiện đại, hoặc là một tiểu thuyết cổ điển. Tôi thấy như mình được sinh ra lần thứ hai vậy. Và để đáp lại cho tương xứng với các phẩm chất của cô ấy, tôi thường xuyên làm bánh mật ong, trứng chiên, các món nướng như trong nhà hàng và cả các món phương Bắc...

 

Uống nước nhớ...

- Thầy: Uống nước nhớ gì, em nào biết!
- Quỳnh: Dạ thưa thầy, uống nước kẻ trồng cây!
- Thầy: Sao lại uống nước nhớ kẻ trồng cây?
- Quỳnh: Dạ , vì em uống nước dừa mà thầy!

Mong ước cuối cùng

Trước khi nhắm mắt, dứt khoát phải có cho được tấm bằng luật sư.

Một cụ già ốm rất nặng, sắp từ giã cõi đời, nói với luật sư của mình:

- Tôi có một mong ước cuối cùng: Ông hãy làm sao cho tôi có được tấm bằng luật sư trước khi tôi nhắm mắt. Hãy làm cách nào nhanh nhất, chi phí không thành vấn đề.

Dù thấy rất khó hiểu nhưng luật sư vẫn không từ chối:

- Khá đắt đấy thưa cụ, 50.000 USD.

Một ngày sau, tấm bằng đã được trao cho người bệnh. Cầm tấm bằng trong tay, cụ già thở ra mãn nguyện lắm và rõ ràng là sắp ra đi. Vì vẫn quá tò mò, vị luật sư không muốn bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, bèn hỏi:

- Hãy cho tôi biết, vì sao trước khi nhắm mắt cụ vẫn tha thiết có cho được mảnh bằng kia vậy?

Thu hết sức tàn, cụ già thều thào:

- Thế là trên đời này lại bớt đi được một luật sư!