Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chờ con gái đẻ trứng vàng

Một bà mẹ đưa cô con gái đến bệnh viện thần kinh để khám.

- Thưa bác sĩ, con bé này cách đây một năm cứ hét: 'Tôi sắp đẻ trứng vàng đây', rồi vỗ cánh loạn xạ và còn kêu cục cục nữa.

- Tôi hiểu rồi, thế nhưng dù cô ấy có những điều bất thường như vậy mà bà vẫn nấn ná suốt cả năm mới chịu đem đi khám sao?

- Dạ vâng! Tôi nghĩ không chừng nó đẻ trứng vàng thật cho nên tôi chờ quan sát xem sao!

Nhầm từ lâu

Hai cặp vợ chồng rủ nhau đi nghỉ hè và thuê trọn một tầng gồm hai phòng của khách sạn nọ. Buổi tối, cánh đàn ông đang ngồi ở quầy bar thì đột nhiên điện phụt tắt, họ đành phải lần mò về phòng ngủ. Một trong hai anh chồng rất sùng đạo.

Trước khi lên giường, anh này cầu nguyện rất lâu và thành kính. Vừa chui vào chăn thì điện sáng trở lại, chàng ta nhận ra mình đã nhầm phòng và vội vàng chạy ra cửa. Cô vợ bạn trên giường gọi giật lại:

- Không kịp đâu anh ơi! Ở phòng bên kia họ 'vào nhầm' từ lâu rồi!

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Anh là hình phạt của tôi

Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Peter nói:

- Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!

Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Peter xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói:

- Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này.

Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác. Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài. Một hôm, Thánh Peter mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái:

- Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?

- Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

Ăn mày thời khủng hoảng

11h đêm, có tiếng chuông gọi cửa ngôi biệt thự. Bà chủ nhà ra mở cửa thấy một người ăn mày.

- Xin lỗi quý bà - anh chàng khốn khó nói - mong bà bố thí cho kẻ nghèo này một chút cái ăn.

- Anh có biết bây giờ là mấy giờ không mà còn đi xin ăn?

- Dạ, thưa bà, tôi biết chứ. Nhưng vào thời khủng hoảng kinh tế như thế này, thiên hạ càng ngày càng trở nên hà tiện, nên tôi phải làm thêm giờ.