Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chớ đùa với lửa

Cơ quan tình báo nước nọ cần tuyển một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ cực kỳ khó khăn. Qua nhiều vòng sát hạch, kiểm tra về lý lịch, thể lực, tâm lý và phỏng vấn, cuối cùng, họ chọn được ba người, trong đó có một phụ nữ.

Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, các nhân viên tình báo đưa một trong hai người đàn ông tới một cánh cửa kim loại lớn và đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:

- Chúng tôi cần đoan chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bất kể trong tình huống nào. Trong phòng này, anh sẽ thấy vợ anh đang ngồi trên ghế. Hãy giết cô ta!

Người đàn ông đáp:

- Các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Không bao giờ.

Đám điệp viên cựu trào nhún vai:

- Vậy thì anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy dẫn vợ anh về nhà đi!

Người đàn ông thứ hai cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt lưng tròng:

- Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ được!

Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:

- Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy đưa vợ về nhà đi.

Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát chồng. Cô ta cầm khẩu súng, đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch vào tường.Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán:

- Khẩu súng này nạp toàn đạn không đầu. Tôi đã phải dùng ghế để đập chết anh ta.

 


Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.

Ca sĩ hay nhạc sĩ?

Một khán giả quay sang người ngồi bên cạnh chê bai ca sĩ đang hát trên sân khấu:

- Hát gì mà nghe đến khiếp! Anh có biết cô ta là ai không?

- Người đàn ông trả lời: Biết chứ! Vợ tôi đấy.

- Ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của cô ấy mà do bài hát. Thật là khủng khiếp khi bà xã của anh buộc lòng phải hát lên những lời lẽ hổ lốn và vô bổ ấy. Không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?

- Tôi.

Đưa nhầm chìa khóa

Anh chồng bị gọi nhập ngũ. Trước giờ lên đường, anh ta gọi người bạn thân nhất đến nhờ vả.

- Tôi giao cho anh chìa khóa quần của vợ tôi. Sau 5 năm, nếu tôi không trở về, anh có thể sử dụng.

Họ chia tay nhau, kẻ ở nhà, người ra quân cảng. Tàu sắp nhổ neo thì người bạn chạy ra bến, khoa chân múa tay lia lịa, anh chồng bắc tay làm loa, hỏi to:

- Có chuyện gì th...ế...ế?

Trên bờ gào lên:

- Đưa nhầm chìa khoá r...ồ...i...!!

Truyện cười dân gian

Hôm nay mùng tám tháng ba/ Em là số một anh là số hai/ Cần gì em cứ việc sai/ Quét nhà, rửa bát, thái rau, lặt hành...

Thảnh thơi em cứ vi hànhShopping, dạo phố trong lành cho vuiĐi chơi em chẳng thấy vuiThì rủ đám bạn 'tám' vui cửa nhàAnh đây không kể phiền hàXoa tay rót nước mời trà cho em.

Tivi em cứ mở xemCó trận bóng anh chẳng thèm quan tâm.

Anh đây vẫn cứ thì thầmMong cho ngày hết đêm dần trôi quaMai kia mùng chín tháng baUy quyền, đắc lợi hết roài em nha!