Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chọi gà

Tên cầm đầu thị thần và bọn hoạn quan trong phủ chúa rất ghét Quỳnh. Chúng bèn bàn nhau tìm cách hại Quỳnh. Chọi với Trạng thế nào nổi về mặt đối đáp nghĩa lý, văn chương, bọn chúng bày ra chọi gà. Chúng nuôi nhiều gà nòi nổi tiếng, có con ăn giải mấy năm liền, nức tiếng cả kinh kỳ, phố Hiến. Lúc đầu chúng đến gạ, Quỳnh từ chối. Sau thấy chúng nài nỉ năm lần, bảy lượt, Quỳnh chậc lưỡi: “Ừ thì chọi”. Bên kia mừng rơn, vội về phục thuốc, phục sâm cho gà đẫy lực trước khi ra sân đấu. Chúng còn dẻo miệng tán tỉnh mời được cả chúa nhận lời đến ngự tọa cuộc vui.

- Sới chọi mở giữa ban ngày vào một buổi sáng tại sân nhà Trạng. Không kể nhà chúa và lũ lâu la hầu cận, hôm ấy nhiều quan văn, quan võ trong triều, cùng dân chúng kinh thành nghe tiếng, chen chúc chật như nêm.

- Một hồi ba tiếng trống vừa dứt, cả hai đều tung gà ra sới. Gà của bọn quan thị, thoạt trông đủ biết là gà chiến lão luyện. Da nó trần trụi đỏ au, đôi mắt là hai hòn than lửa, mỏ thì quặp xuống, trông còn dễ sợ hơn mỏ đại bàng. Nó chưa rướn cổ, giang cánh, chỉ mới ướm cựa đặt những ngón chân xuống nền bằng mà bụi cát đã vẩn lên từng đám… Trong khi đó, trông đến gà của Trạng, ai cũng phải cười. Không những nó thiếu khí thế oai phong, ngay đến cốt cách bình thường của một con gà chọi cũng không có được. Nhìn kỹ, nó như loại gà sống thiến, nhưng ở đây, chưa có ai có thể bất ngờ tới điều đó. Biết đâu đấy “tâm ngẩm đá ngầm chết voi” thì sao?

- Hai “đấu thủ” gặp nhau ở vòng giao chiến thứ nhất. Người ta thấy gà của Trạng không thu thế gì, đập cánh phành phạch nhảy chồm ngay lên mổ vào đầu đối phương. Số đông khán giả vốn có cảm tình với Trạng ghét lũ nịnh thần quan hoạn, đã vỗ tay reo hò. Vừa ngay đấy, con gà thiện chiến kia ra miếng. Chỉ một loáng, nó xỉa cựa chân trái vỡ ức con gà của Trạng… Kẻ “chiến bại” rũ lông cánh nằm giẫy đành đạch… Trên chòi cao, chúa cả mừng cười khoái trá. Người đứng xem chán ngán bỏ về, còn bọn quan thị thì hò reo đắc thắng. Một tên đến trước mặt Trạng, nói khiêu khích:

- Thế mà có kẻ dám bảo gà của Trạng mấy lần chọi thắng gà của xứ Tàu. Té ra chỉ toàn đồn hão!

- Quỳnh làm bộ buồn phiền đáp lại: Vâng, các ông nói phải. Trước kia gà của tôi cũng cứng cựa, nhưng từ khi nó bị thiến nó mới đâm ra đổ đốn thế này.

- Bây giờ  nhà chúa và lũ tay chân mới biết Trạng chơi xỏ, đem gà thiến ra chọi với gà chính cống. Thầy tớ chúa tôi bẽ mặt, nháy nhau rút quân cho nhanh. Trạng vẫn không tha, cứ lễ mễ ôm con gà chết, chạy theo đám quan gia, cờ, quạt… mà khóc:

- Khốn nạn thân mày , gà ơi! Mày đã bị thiến thì còn đua đòi làm gì? Tao đã bảo, mày không nghe, mày cứ ngứa nghề mà tranh chọi…Hu…hu… mày chết nhục nhã, hèn hạ cũng là đáng đời mày, chỉ thương tao tốn cơm, phí thóc, mất công toi nuôi mày, gà ơi là … con gà… bị thiến… kia ơi!

- Tiếng Trạng khóc gà “đuổi” tận vào cung cấm. Bọn quan lại đóng chặt mấy lần cửa, vẫn còn nghe văng vẳng câu chửi mỉa đau như hoạn.


Công lực thâm hậu

Ba gã vô công rồi nghề chở nhau đi chơi bằng máy bay. Qua một thành phố, mỗi gã quẳng xuống một món đồ để giải khuây. Gã thứ nhất ném quyển sách, gã thứ hai ném viên gạch và gã thứ ba ném trái bom. Sau đó, cả bọn hạ cánh xem xét mức độ tàn phá.

Thoạt tiên, chúng thấy một em bé đang ngồi bên quyển sách khóc thút thít. Đi được một đoạn, chúng bắt gặp một em bé khác ôm cục gạch khóc váng lên.

Thêm một quãng đường nữa, cả bọn ngạc nhiên khi thấy một cậu bé ôm bụng cười lăn lộn. Gã ném bom bèn hỏi:

- Này nhóc! Có chuyện gì vui mà mày cười ghê thế hả?

Cậu bé nén cười đáp:

- Nói ra chắc các chú không tin đâu. Cháu vừa 'xì hơi' một cái, thế là cái nhà bên cạnh nổ tan tành.

 

Trái nguyện vọng

Một anh chàng đi vào quán bar với một con chó nhỏ. Anh chàng phục vụ trong quán thấy thế bèn gào lên: 'Bước khỏi đây ngay cùng với con chó đó!'

- Đây không chỉ đơn thuần là con chó đâu, nó biết chơi piano đấy - Anh chàng nọ trả lời.

- Ồ! Thế lại là chuyện khác. Nếu nó có thể chơi piano thì cả 2 có thể ngồi lại đây và uống chút gì đó...

Anh chàng nọ bèn để con chó bên bàn Piano và con chó bắt đầu chơi đàn, Ragtime, Mozart... Cả quán bar lặng phắc thưởng thức âm nhạc.

Bất thình lình một con chó to ở ngoài chạy vào, xô con chó nhỏ xuống, cạp vào cổ con chó nhỏ và... lôi xềnh xệch nó ra ngoài. Phục vụ quán bar hỏi anh chàng chủ nhân con chó:

- Chuyện quỷ gì vậy?

- Ồ! Đó là mẹ của nó đó. 'Bà ta' muốn nó trở thành một bác sĩ ...

Sơn hào ngày Tết

Vì ham mê cờ bạc nên gia đình nọ rất nghèo. Tết đến, hai vợ chồng và con cái cứ ru rú trong nhà, sợ ra ngoài đường gặp chủ nợ đòi tiền ngay đầu năm thì xui xẻo.

Dù nghèo nhưng ông chồng muốn làm sang nên mỗi lần đến bữa ăn là ông lại hỏi:

- Hôm nay bà cho cha con tôi dùng cơm với món gì thế?

- À! Thực đơn đây: món xào, luộc, kho... - Bà vợ tỏ vẻ thượng lưu.

- Cụ thể món xào là xào cái gì?

- Da cá sấu xào (khổ qua xào).

- Hấp dẫn đấy!

- Thế còn món luộc, có ngon không?

- Đuôi phụng luộc (đọt rau lang luộc).

- Vậy món kho?

- Thịt heo leo cây kho (dừa khô kho).

- Ngon, ngon lắm. Dọn ngay các món sơn hào đó ra đây!

- Khoan đã, tôi chưa liệt kê hết mà. Còn món ngà voi (đậu bắp) chấm với óc khỉ (chao) nữa.

Thêm một cầu nữa cho chắc ăn!

Hai bợm nhậu say bí tỉ trên đường về nhà. Tới bờ sông, bỗng một người thốt lên:

- Thôi chết, cầu có một bây giờ thành hai rồi, rủi mà bước nhầm cái cầu "ảo" là ngủm luôn!

- Có lẽ vì hồi nãy mình mới làm có một chai nên mới thành hai cái cầu. Hay là mình làm thêm một chai nữa, bảo đảm một cái sẽ thành ba, rồi tụi mình qua cái giữa là chắc ăn nhất!

- Hà hà, chí phải... chí phải!