Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chơi khó nhau

Chủ tịch hội đồng quản trị gọi giám đốc phát triển dự án lên khiển trách về sự chậm trễ.

- Anh cần bao nhiêu người tôi cũng cấp đủ cho anh nhưng phải hoàn thành phần mềm này trong vòng một tháng.

Giám đốc dự án cự lại:

- Tôi sẽ giao cho ông 9 phụ nữ. Đố ông làm cho họ đẻ ra một đứa con trong vòng một tháng.

Đe dọa vợ

Vợ thấy chồng đang lúi húi với tờ báo liền hỏi: 'Anh cắt bài gì trong tờ báo buổi chiều đấy?'

- Bài kể về một anh chàng được toà cho ly dị vì vợ liên tục lục túi anh ta.

- Vậy anh định dùng mẩu báo ấy làm gì? - Chị vợ hỏi tiếp, giọng dịu xuống.

- Anh bỏ vào túi.

"Bơm em phát"

Có một em tuổi 'teen' dậy muộn vừa dắt xe ra khỏi cửa thì lốp xẹp lép do hết hơi.

Dắt xe ra đầu đường, vừa trông thấy anh thợ sửa xe, cô nàng liền gọi to:

- Anh ơi, 'bơm em phát'!

Anh thợ sửa xe nhìn vào lốp rồi đáp:

- Non thế bơm cái gi?

Đang vội nên cô gái nhanh nhẩu:

- Tối qua em vừa sờ rồi, không thủng đâu, cứ bơm đi!

Anh thợ sửa xe bèn lắc đầu:

- Thôi thì quay vào đây...

 

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?

Mức độ giận dữ

Giờ tâm lý học. Giáo sư nói với sinh viên: 'Sự giận dữ của con người có thể được chia thành 3 mức độ. Sau đây tôi sẽ minh chứng cho các anh chị'

Nói rồi giáo sư nhấc điện thoại lên và gọi 1 số lạ.

- A lô cho tôi hỏi đây có phải nhà Vova không?

- Xin lỗi ông nhầm rồi. (Đặt máy xuống)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ nhất của sự giận dữ. Ngạc nhiên, tò mò.

Giáo sư nhấc điện thoại lên và bấm lại số cũ.

- A lô cho tôi gặp Vô Va.

- Tôi đã nói là không có ai là Vova ở đây cơ mà. (Dập máy)

Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ hai của sự giận dữ. Khó chịu, bực tức. Và bây giờ, mức độ thứ ba của sự giận dữ.

Lại nhấc điện thoại, lại bấm lại số cũ.

- A lô. Vô Va đã về chưa?

Đáp lại là một tràng chửi rủa. Giáo sư nói:

- Đây là mức độ thứ ba của sự giận dữ. Điên cuồng, không kiềm chế được.

Bất ngờ một sinh viên đứng dậy nói:

- Thưa thầy em còn biết một mức độ thứ tư của sự giận dữ.

Anh ta nhấc điện thoại, bấm nút gọi lại:

- A lô. Tôi là Vova đây. Có ai gọi cho tôi không?