Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chọn đúng cái lon thủng

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Trong khi đang tắm, thì một cô gái cũng đi dạo qua khu vực này. Thấy có người đang tắm, bèn đứng lại nhìn. Rồi lại ngồi lên bộ quần áo của ông khách kia.

Thấy cô gái ngồi lên quần áo của mình. Ông không biết phải làm như thế nào, ông cứ đi qua, rồi đi lại, suy nghĩ xem phải làm như thế nào. Trong lúc đi qua đi lại như vậy, ông ta đạp lên một cái lon sữa bò. Nẩy ra sáng kiến táo bạo, ông liền che phần kín rồi quyết định bước lên bờ. Đứng trước mặt cô gái. Ông nói:

- Cô kia, sao cô vô duyên thế, sao lại ngồi lên quần áo của tôi.

Cô gái không tỏ vẻ gì có lỗi, mà còn chỉ thẳng vào mặt người đàn ông rồi quát:

- Ông vô duyên thì có, ở dưới biển thiếu gì lon mà không nhặt, nhặt đúng cái lon không có đáy thế kia

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa ngày xưa, có cô bé quàng khăn đỏ đến thăm bà. Trên đường qua rừng, cô bỗng thấy một con sói đang rình rập trong bụi cây.

Cô bé chỉ vào sói và hét:

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta!

Sói nhảy ra khỏi bụi rậm, cáu kỉnh, lầu bầu vài tiếng rồi bỏ chạy. Cô bé tung tăng đi tiếp. Được một quãng, cô lại bắt gặp sói núp sau một gốc cây.

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta - Cô bé lại chỉ vào sói và hét lên.

Sói già nhảy ra khỏi gốc cây và bỏ chạy tức tối. Cô bé quàng khăn đỏ lại tung tăng, vừa đi vừa hát. Nhưng, một lúc sau, cô lại thấy sói lúi húi sau một tảng đá. Như những lần trước, cô bé hét:

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta!

Đến nước này, sói nhảy ra giận dữ và rít lên:

- Vừa phải thôi! Có để yên cho ta đi toilet không?

Thết Chúa Đại Phong

Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người ăn của ngon nhàm   mồm đâm ra khó tính. Một hôm chúa khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch. Nhân ngồi với Quỳnh, chúa phàn nàn:
- Ta ngẫm không còn thiếu thứ gì quý hiếm trên đời chưa thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa món nào làm ta thực sự cảm thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?
- Quỳnh nói luôn: Thế chúa đã xơi món mầm đá bao giờ chưa?
- Chúa lấy làm lạ: Món mầm đá thế nào, chắc ngon lắm phải không?
- Quỳnh đáp: Tuyệt trần đời. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.
- Chúa liền nằng nặc: Sợ gì công phu! Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, người đang mệt mỏi, ta đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!
- Ít lâu sau, vào tờ mờ sang. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời chúa đến nhà thết tiệc mầm đá.

- Chúa đến nhà Trạng ngay từ mới rạng sáng. Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh bận rộn lụi hụi dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu…Chúa nghĩ thầm “Đúng là món mầm đá kỳ công thật, nên Trạng mới phải ra tay đốc thúc nhà bếp tất tưởi như thế kia!”

- Quá ngọ, sang mùi, bụng chúa bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, chúa chép miệng, trách: Sao “mầm đá” lâu chin thế? Biết vậy thế này ta chẳng nhận lời đến nhà Trạng hôm nay.

- Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán khải rằng: Thần muốn chúa ngon miệng nên mới dụng công ninh “mầm đá” thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi…

- Một chốc chúa lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: “Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ khó tiêu…”

- Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bên mấy nhà vào bữa cơm chiều, làm chúa “Nhức lỗ mũi”, ứa nước dãi. Chúa đành gọi Quỳnh lên , chúa ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật: Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mẩm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!

- Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: Cứ chất thêm củi vào nồi “mầm đá”! Hãy bưng cơm lên dâng chúa dùng cho qua loa đã chúng bay!

- Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên. Bữa xoàng, có một phạng cơm với rau muống luộc, và một chiếc hũ sành.Chúa thấy ngoài chiếc hũ dán mảnh giấy hồng điều đề hai chữ “đại phong”. Chúa ăn cơm rau chấm nước “đại phong” ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Chúa nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ “đại phong” nữa… -- Chúa ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng. Này khanh, “đại phong” là món gì mà ngon lạ như vậy?
- Khải chúa, đây chỉ là món thường nhật của con nhà trong làng.

- Chúa không tin: Hai chữ “đại phong” là nghĩa thế nào?

- Quỳnh tủm tỉm cười: Nhà chúa nhìn được mặt chữ, tự giải lấy, khắc rõ.

- Chúa lẩm bẩm: Đại phong tức là gió lớn, phải không?

- Quỳnh gật đầu, hỏi tiếp: Vậy gió lớn thì làm sao?

- Chúa bối rối như học trò không thuộc bài, nhìn Trạng.

- Quỳnh giảng giải: Gió lớn ắt đổ chùa!

- Trạng lại tiếp, hỏi dần: Đổ chùa thì làm sao?

- Chúa càng ấp úng. Quỳnh nói: Đổ chùa thì sư, vãi bỏ chạy, xôi oẵn mất hết… Của ngọc thực rơi vãi hết thì ông bụt nào cũng phải lo… Tượng lo thì làm sao?

- Trạng hỏi, đáp, dồn dập, liên hồi. Chúa chỉ còn biết ngồi trơ ra như phỗng. Hồi lâu, Quỳnh mới chịu khẽ khàng cắt nghĩa: Đến trẻ con cũng biết đọc ngược thì “tượng lo” là “lọ tương”. Khải chúa, thứ tương đỗ này không cao sang đâu, chẳng qua chúa quên mất những miếng ngon lành ở làng xóm rồi. Nay thần bày cách ninh “mầm đá”, chẳng thể đun được nhừ, đợi đến bao giờ cũng không có thể ăn được. Chúa cứ ngồi cho bụng thật đói, miệng thật thèm, bấy giờ chỉ cần lấy lưng cơm với món “đại phong” xoàng xĩnh này, chúa thấy ngon miệng.

- Chúa Trịnh bừng tĩnh trước một sự thật ngay bên mình… Chúa đứng dậy, cảm ơn Trạng, ra về.

Dự báo thời tiết

Vào tháng mười, những người da đỏ hỏi tù trưởng của mình xem mùa đông sắp tới có lạnh hay không.

Vì không thực sự rõ lắm về câu trả lời, vị tù trưởng đáp lại rằng mùa đông sẽ lạnh và dân chúng trong làng nên thu nhặt củi để chuẩn bị.

Là một người lãnh đạo tốt, ông ta sau đó liền tới bốt điện thoại, gọi cơ quan theo dõi thời tiết của quốc gia và hỏi:

- Mùa đông này liệu có lạnh không?

Người đàn ông cầm điện thoại đáp:

- Mùa đông này quả thực là sẽ rất lạnh.

Thế là tù trưởng quay về khuyến khích mọi người tiếp tục thu nhặt thêm củi nữa để chuẩn bị.

Một tuần sau ông ta lại gọi đến và hỏi:

- Có đúng là mùa đông này rất lạnh không?

- Đúng - người đàn ông đáp - nó sẽ là một mùa đông cực lạnh.

Tù trưởng quay về yêu cầu mọi người mang về bất cứ mẩu củi nào mà họ tìm thấy.

Hai tuần sau ông ta lại gọi điện hỏi lại:

- Anh có hoàn toàn chắc chắn là mùa đông này sẽ rất lạnh không?

- Chắc chắn - người kia trả lời - vì chúng tôi nhận thấy những người da đỏ đang thu nhặt củi đến phát điên lên đấy.

Truyện cười dân gian

Hai người bạn đắm tàu may mắn lên được một chiếc xuồng cứu sinh. Sau 1 tuần lênh đênh trên biển, bị mặt trời xích đạo thiêu đốt, thiếu thức ăn, nước uống, họ lả người đi vì đói và khát đến cháy họng. Bỗng nhiên, từ đằng xa, một chiếc đèn cổ lỗ sĩ trôi đến. Một người vớt nó lên và xát lấy xát để, hy vọng sẽ có phép mầu xảy ra.

Quả nhiên, một vị thần chui ra khỏi chiếc đèn nhưng vì chán ngán với tiêu chuẩn ba điều ước quá rồi, ông ta chỉ ban cho hai kẻ đắm tàu một điều ước duy nhất.

Không cần suy nghĩ, một người thốt lên:

- Tôi ước nước trong đại dương này biến thành bia lạnh.

'Bụp!', lập tức màu xanh của nước biển biến thành màu vàng óng của bia, sủi bọt lăn tăn và vị thần đèn biến mất như chưa từng có. Sau khi thỏa cơn khát, người đã xin biến nước biển thành bia thấy anh bạn đồng hành ngó mình chằm chằm liền hỏi có chuyện gì. Người kia thở dài:

- Cậu xin điều ước hay thật đấy nhỉ, từ giờ trở đi chúng ta phải tè vào lòng thuyền rồi!