Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chọn đúng cái lon thủng

Ông khách du lịch đang đi dạo ven biển, bỗng thấy nơi này không có một bóng người. Ông liền cởi hết quần áo, để lại trên bờ rồi xuống biển tắm.

Trong khi đang tắm, thì một cô gái cũng đi dạo qua khu vực này. Thấy có người đang tắm, bèn đứng lại nhìn. Rồi lại ngồi lên bộ quần áo của ông khách kia.

Thấy cô gái ngồi lên quần áo của mình. Ông không biết phải làm như thế nào, ông cứ đi qua, rồi đi lại, suy nghĩ xem phải làm như thế nào. Trong lúc đi qua đi lại như vậy, ông ta đạp lên một cái lon sữa bò. Nẩy ra sáng kiến táo bạo, ông liền che phần kín rồi quyết định bước lên bờ. Đứng trước mặt cô gái. Ông nói:

- Cô kia, sao cô vô duyên thế, sao lại ngồi lên quần áo của tôi.

Cô gái không tỏ vẻ gì có lỗi, mà còn chỉ thẳng vào mặt người đàn ông rồi quát:

- Ông vô duyên thì có, ở dưới biển thiếu gì lon mà không nhặt, nhặt đúng cái lon không có đáy thế kia


Viên cuối cùng

Peter gia nhập quân đội lúc 18 tuổi, nhưng dù huấn luyện thế nào, cậu ta cũng không thể bắn súng trúng đích. Một hôm, trong một buổi tập, Peter nhắm mục tiêu bắn 9 lần, nhưng đều không trúng. Viên sĩ quan thất vọng nói:

- Peter, anh thật là vô vọng! Thôi đừng bắn phí viên đạn cuối cùng nữa. Đi ra sau tường kia và dùng viên đạn đó mà tự bắn vào mình.

- Peter xấu hổ quá. Anh đi ra sau tường. Một vài giây sau, viên sĩ quan và các tay lính trẻ nghe thấy một tiếng súng.

- Trời ơi, thằng đần độn ấy tự bắn vào mình thật à?, Viên sĩ quan thốt lên.

- Ông lo lắng chạy ra phía sau tường, nhưng không như ông nghĩ, Peter chẳng làm sao cả.

- Peter sợ sệt nói: Xin lỗi, tôi lại bắn trược..

Truyện cười dân gian

Một anh chàng đi khám bệnh, than phiền với bác sĩ rằng anh ta bị mất ngủ triền miên vì hễ đặt lưng xuống giường là đầu óc lại nghĩ tới hàng nghìn chuyện đâu đâu. Bác sĩ gật gù tỏ ra hiểu biết rồi phán.

- Trước khi đi ngủ, ông hãy uống ba muỗng thuốc xổ.

- Như vậy sẽ ngủ được à?

- Không. Nhưng ít ra ông chỉ nghĩ đến một chuyện thôi.

Người bán hàng siêu đẳng

Một anh chàng từ nông thôn ra thành phố xin được làm chân bán hàng tại cửa hàng bách hoá trung tâm, nơi đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm trên đời.

Ông chủ hỏi anh ta:

- Anh đã có kinh nghiệm trong công việc này chưa?

- Rồi, thưa ông! Tôi từng bán hàng ở quê - Chàng trai đáp.

- Tốt! Cậu sẽ bắt đầu thử việc vào ngày mai và tôi sẽ đến kiểm tra kết quả công việc sau khi hết giờ làm - Ông chủ nói.

Với chàng trai, ngày làm việc đầu tiên dài đằng đẵng và thật căng thẳng nhưng mãi rồi cũng tới 5h chiều. Ông chủ xuất hiện và hỏi:

- Hôm nay cậu phục vụ được bao nhiêu khách hàng?

- Một. - Nhân viên bán hàng mới đáp.

- Mỗi một thôi à! - Ông chủ nổi giận - Hàng ngày, mỗi nhân viên của tôi phục vụ được 20 đến 30 khách hàng kia! Thế cậu bán được bao nhiêu tiền?

- Ba trăm nghìn đôla, thưa ông.

- Thế quái nào mà cậu bán được nhiều như vậy? - Ông chủ ngạc nhiên.

Chàng trai giải thích:

- Ông khách đó vào cửa hàng và tôi bán cho ông ta một lưỡi câu nhỏ, rồi một lưỡi câu vừa và cuối cùng là một lưỡi câu cỡ đại. Tiếp đó, tôi bán cho ông ta một sợi dây câu nhỏ, một sợi vừa và một sợi lớn. Tôi hỏi xem ông ta câu cá ở đâu và vị khách đáp: 'Ở bờ biển'. Tôi gợi ý ông ta nên mua một chiếc xuồng câu rồi đưa ông tới bộ phận bán thuyền, thuyết phục ông mua một xuồng cao tốc dài 7 mét gắn 2 động cơ. Chiếc Wolkswagen của ông ấy không kéo nổi cái xuồng nên tôi bán cho ông một chiếc Cruiser Deluxe nữa.

Ông chủ loạng choạng vì choáng:

- Cậu bán tất cả những thứ đó cho một người vào mua lưỡi câu?

- Không! - Chàng trai đáp - Ông ta hỏi mua băng vệ sinh cho vợ, và tôi bảo: 'Kỳ nghỉ cuối tuần của ông thế là hỏng rồi. Có lẽ là ông nên đi câu cá!'.

Truyện cười dân gian

Buổi sáng, bà Jones vừa mở cửa thì một anh chàng ào vào nhà. Không để ý đến vẻ khó chịu của chủ nhà, anh ta lui cui rắc một cái gì đó lên tấm thảm rồi quay ra quảng cáo:

- Thưa bà, tôi là nhân viên bán hàng của hãng sản xuất máy hút bụi Tammy. Để chứng minh cho tính ưu việt của sản phẩm, nếu máy không hút sạch chỗ phân ngựa vừa rắc ra tấm thảm này, tôi sẵn sàng ăn hết những gì còn sót lại.

Gương mặt cau có của bà Jones giãn ra với một nụ cười đắc chí:

- Đấy là cậu nói đấy nhé! Tôi sẽ thêm cho cậu một lọ nước sốt cà chua vì nó khó ăn lắm đấy. Chúng tôi vừa chuyển tới đây và chưa kịp đóng điện.