Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chưa chắc đã là duy nhất

Adam về nhà rất muộn. Eva giận dữ tra hỏi:

- Tại sao anh lại về muộn như vậy? Đi gặp con nào phải không?

- Đừng có ngu ngốc như vậy! Em là người đàn bà duy nhất trên trái đất này.

Họ đi ngủ. Nửa đêm, Adam thấy buồn buồn ở ngực và tỉnh giấc, thấy tay Eva đang rờ rẫm trên ngực mình, còn miệng nàng thì lẩm bẩm. Chàng hỏi:

- Em đang làm cái quái quỷ gì thế?

- Tôi đang đếm xem anh có còn đủ xương sườn không.


Thư gửi con trai

Con trai yêu quý!

Mẹ viết thư này thật chậm vì biết rằng con đọc không được nhanh lắm. Gia đình ta đã chuyển nhà rồi vì ba con đọc báo thấy nói rằng hầu hết các tai nạn xảy ra trong bán kính 20 dặm gần nhà. Mẹ không thể cho con biết địa chỉ mới được vì gia đình chủ trước đã mang số nhà của họ đi để đỡ phải thay đổi địa chỉ.

Nơi ở mới có một cái máy giặt lạ kiểu. Ngày đầu tiên, mẹ thả vào đó 4 cái áo sơ mi, giật sợi dây và chúng bị nước cuốn mất tích. 

Ở đây mưa hai lần mỗi tuần. Cơn mưa đầu tiên kéo dài 3 ngày và cơn mưa thứ hai 4 ngày.

Chiếc áo con dặn mẹ gửi, dì Sue nói rằng cúc của nó sẽ làm thư quá nặng nên mẹ đã cắt hết cúc ra và bỏ vào trong túi áo.

Chị gái của con mới sinh sáng nay. Mẹ không biết đứa bé là trai hay gái nên không biết con đã trở thành cậu hay dì của nó.

Cậu John của con rơi xuống hầm ủ rượu whisky. Có mấy người định kéo cậu lên nhưng cậu đánh trả dữ dội làm họ phải bỏ ý định, còn cậu thì chết đuối. Gia đình ta đem cậu đi hoả táng và cái xác cháy 3 ngày liền.

Chiếc xe tải trong đó có 3 người bạn của con bị rơi xuống sông khi đang qua cầu. Người lái xe ngồi đằng trước thì chui được qua cửa sổ và bơi vào bờ. Hai người ngồi sau chết đuối vì không đóng được cửa hậu.

Lần này chỉ có chừng ấy tin thôi. Không có gì nghiêm trọng xảy ra cả. Nếu con không nhận được thư này, nhớ báo cho mẹ biết và mẹ sẽ gửi thư khác cho con.

Thương yêu.

Mẹ của con.

Sao không tìm trong tủ lạnh

Hai thanh niên vừa chết, xuống địa ngục, làm quen và kết bạn với nhau.

Một người hỏi:

- Vì sao mày chết?

- Tao chết vì lạnh - người kia trả lời. - Thế còn mày, vì sao mày chết?

- Tao chết vì cười.

- Mày nói thế nào, cười vui sao lại chết được.

- Mày không tin à, để tao kể cho mày nghe. Hôm đó tao đang ở nhà người tình thì chồng nó về. Nó nhanh trí cầm ngay xô rác mang ra đưa cho chồng đi đổ, thừa lúc ấy tao lẻn về nhà. Vừa về đến nhà thì con vợ tao cũng vội vàng đưa cho tao xô rác đi đổ. Tao tức điên lên vứt xô rác xuống chạy ngay vào nhà tìm xem có thằng nào không, tao tìm mãi tìm hết mọi chỗ mà không thấy thằng nào. Tao buồn cười quá, cười lớn đến mức mà đi loạng choạng trượt chân ngã đập đầu vào tường chết.

Nghe đến đó người bạn hét lên

- Trời ơi, sao mày không tìm trong tủ lạnh.

Tìm ra bệnh của chồng

Một gia đình nọ nuôi đàn dê, vì chăm sóc tốt nên con nào con nấy béo mập.

Sữa dê là thu nhập trong nhiều năm liền của cả nhà. Trong đàn dê gần trăm con ấy có bốn con dê đực, nhiệm vụ của chúng chỉ đơn giản là ăn cỏ và… không nói ra thì ai cũng biết.

Bỗng một hôm, con dê đực khoẻ nhất đột nhiên lăn ra ốm. Nó ăn uống bình thường nhưng lại hay thở khò khè, thỉnh thoảng khạc khạc có vẻ khó chịu.

Sau khi tìm đủ mọi cách tự chữa cho con dê ấy không được, bà chủ nhà quyết định mang mời một bác sĩ thú y đến nhà. Vị bác sĩ đến, khám cho con dê xong, hỏi:

- Nó ăn uống bình thường phải không, thưa bà?

- Vâng!

- Thế thì con dê nhà bà không mắc bệnh gì cả.

- Nhưng tại sao nó thở khó khè và khạc nhổ liên tục - Bà chủ nhà thắc mắc.

- À, chuyện đó là do nó có tật ngửi và cắn lông dê cái, lông dê cái trôi vào miệng làm nó khó thở và muốn khạc nhổ.

Bà chủ nhà nghe xong thì sắc mặt chuyển ngay sang màu tím:

- Trời ơi! Vậy bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao tuần nào lão chồng tôi cũng lên thành phố rồi.

- Chắc ông nhà đi bán sữa dê?

- Không!

- Vậy thì ông ấy thích lên thành phố có liên quan gì đến bệnh tật của con dê này?

- Vì lão ta ăn uống bình thường, nhưng tối nào lão cũng thở khò khè, còn ban ngày thì lão lại khạc nhổ liên tục!

Vì sao tái phát?

Một bệnh nhân đến phòng khám da liễu:

- Thưa bác sĩ, tôi bị ghẻ!

- Anh hãy thử tự điều trị bằng cách tắm kỹ xem sao.

- Tháng sau, người bệnh lại đến, vừa gãi vừa nói: Không khỏi, thưa bác sĩ.

- Thế anh đã tắm kỹ chưa?

- Dạ, tôi cũng đã thử, nhưng ngừng điều trị một tháng thì tái phát.