Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chừa chỗ

Một bà lên tiếng trong rạp hát:

- Tôi không hiểu tại sao giữa chúng ta lại có một ghế trống thế này nhỉ, như là chẳng có ai dám ngồi vậy!

- Bà kia đáp lại với vẻ mặt buồn bã: Đấy là chỗ của chồng tôi đấy bà ạ. Chúng tôi đã giữ chỗ trước khi ông ấy chết!

- Sao bà không mời người thân hoặc bạn bè ngồi vào đó?

- Làm sao được. Bà góa thở dài. Họ còn đang bận đi dự đám tang của ông ấy!

Bài học công sở đầu tiên

Sau khi tốt nghiệp đại học, một chàng trai bắt đầu cuộc hành trình xin việc đầy khó khăn. Nhiều vòng thi và nhiều lần trượt, cuối cùng, chàng cũng được một công ty tuyển dụng, với điều kiện phải trải qua một thử thách nhỏ.

Viên quản lý giảng giải:

- Nếu cậu vào làm ở công ty này, chàng trai trẻ, có hai điều cậu cần phải học và điều thứ hai là chúng tôi rất để ý đến sự sạch sẽ của công ty. Cậu có lau chân vào tấm thảm trước khi bước vào phòng này không?

Chàng thanh niên trả lời:

- Tất nhiên rồi, thưa ngài.

- Và một vấn đề nữa, điều quan trọng hàng đầu chúng tôi cần ở một nhân viên là sự trung thực. Ở đây không hề có tấm thảm nào cả.

Vợ là cái đinh

Hai người đàn ông ngồi uống nước và tâm sự với nhau: 'Sao ông không có bản lĩnh đàn ông gì cả. Hôm qua tôi thấy vợ ông quát lớn quá trời đi'.

- Ừ! Mình cũng sai mà nhưng có sợ vợ cũng tốt mà. Vợ mình chứ vợ ai mà sợ.

- Ôi trời. Phải học tập tôi đây này. Không bao giờ biết sợ vợ là gì, mình phải có bản lĩnh của đàn ông chứ. Sao phải sợ vợ! Vợ là cái đinh!

Bất ngờ bà vợ ông ta về nhà và đứng sau lưng 2 người từ lúc nào. Bà lên tiếng nhẹ nhàng:

- Ông vừa nói gì cơ? Vợ là gì?

Với sự nhanh trí và một chút sợ hãi ông ta lí nhí đáp:

- Vợ là cái đinh còn mình là.... cái kim!

Chết chỉ vì cỡ áo sơ mi

Một người đàn ông cứ đến văn phòng làm việc là thấy nghẹt thở và mặt nóng bừng, đỏ lên từng đám.

Ông đến bác sĩ:

- Thưa bác sĩ, ban đêm tôi hoàn toàn bình thường. Nhưng tôi chỉ vừa đến văn phòng là mặt nóng bừng lên với nhiều vết đỏ và bắt đầu nghẹt thở.

Bác sĩ bảo ông ta:

- Ông cởi áo ra.

Bác sĩ lấy ống nghe nghe toàn thân từ trên xuống dưới bệnh nhân của mình, rồi nói:

- Ông lo lắng quá nhiều. Ông hãy cất bỏ những lo lắng của mình đi.

Người đàn ông nằm điều trị và mười lăm ngày sau ông ra viện không còn nỗi ưu phiền nào. Ông trở lại văn phòng làm việc. Nhưng khi nhìn mình trong gương ông lại thấy mặt nhiều vết đỏ và bắt đầu khó thở. Thế là lần này ông đến gặp một bác sĩ chuyên gia kì cựu. Vị bác sĩ này, sau khi phân tích kĩ lưỡng hiện trạng, kết luận:

- Cái này do dạ dày. Phải cắt bỏ một phần dạ dày của ông bệnh mới khỏi được.

Thế là, a lê hấp, một phần dạ dày của ông ta bị cắt bỏ. Trong thời gian hồi sức, ông không hề bị đỏ mặt và nghẹt thở nên rất hài lòng. Ông thanh toán viện phí rồi về nhà làm một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau, ông đến văn phòng làm việc. Nhưng vừa mới bước ra phố ông lại nghẹt thở và đỏ bừng mặt. Xe cấp cứu đến đưa ông vào bệnh viện. Tất cả bác sĩ hội họp lại hội chẩn trường hợp này và quyết định cắt bỏ toàn bộ ruột già của ông.

Ba tháng sau, ông bắt đầu khó cử động chân tay. Nhưng người ta bảo ông:

- Ông sẽ không bao giờ còn nghẹt thở và đỏ mặt nữa đâu. Có điều ông chỉ sống được năm hay sáu tháng nữa thôi.

- Thôi đành vậy. Nhưng chí ít tôi cũng phải kết thúc mọi cái thật đẹp.

Ông dùng tất cả các khoản tiền tiết kiệm mua một chiếc ôtô hạng sang và nhất quyết phải trở thành một người sành điệu. Ông vào một cửa hiệu lớn đặt may đo năm bộ com lê, một tá cravat, năm đôi giày và, ông yêu cầu:

- Tôi muốn trong năm tháng liền mỗi ngày mặc một chiếc áo sơ mi. Như vậy sẽ phải may cho tôi một trăm năm mươi chiếc!

- Vâng được ạ, nhân viên cửa hàng nói. Xin ông đợi một lát, chúng tôi lấy số đo cho ông... Dài tay 57, vòng bụng 75, cao 62 và vòng cổ 40...

- Không, ông ta nói. Vòng cổ tôi không phải 40 mà là 37...

- Thưa ông, 40 là vòng cổ của ông. Chúng tôi vừa mới đo xong mà.

- Không, 37, tôi yêu cầu anh, 37!

- Vậy được ạ. Ông nhớ cho, đây là theo yêu cầu của ông. Nhưng, nếu ông mặc áo sơ mi vòng cổ 37, mặt ông sẽ lúc nào cũng đỏ và ông luôn nghẹt thở...

Truyện cười dân gian

Cô giáo đang đọc truyện 'Ba chú heo con' cho các bé nghe đến đoạn một chú heo gặp bác nông dân và xin rơm: 'Bác ơi, cho cháu xin ít rơm nhé'.

Cô giáo ngừng lại hỏi:

- Các con có biết bác nông dân nói gì không?

Tèo giơ tay:

- Thưa cô, bác ấy bảo: “Trời ơi! Một con heo biết nói!”.