Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chưa gì đã sợ?

Bốn anh chàng hà tiện quyết định đi uống bia. Khi tới gần quán, một anh chàng thở dài, không chịu bước tiếp.

- Kìa, Jonny, cậu không muốn ghé vào à?

- Muốn lắm, nhưng tớ không đem theo xu nào.

- Không sao! Cứ đi cùng chúng tớ, không ai bắt cậu uống đâu mà sợ!

Không thể giải thích

Buổi sáng, người nông dân nọ đã ra ngồi quán rượu và nốc tì tì, chẳng mấy chốc đã say khướt. Lát sau, người láng giềng của ông ta đi qua, thấy vậy bèn hỏi: 'Ê! Sao ông bạn lại ngồi đây say sưa như vậy giữa một buổi sáng đẹp trời thế này hả?'.

Người nông dân đáp:

- Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.

- Chuyện gì đã xảy ra mà có vẻ khủng khiếp thế? - Người láng giềng hỏi.

Người nông dân cố gắng làm cho ông bạn hiểu:

- Ông biết không, hôm nay, tôi đi vắt sữa bò. Khi thùng sữa gần đầy thì nó co chân trái lên và đá đổ...

- Điều đó đâu đến nỗi quá tệ? Có gì nghiêm trọng đâu?

- Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. - Người nông dân nói.

- Thế đã xảy ra chuyện gì? - Ông láng giềng hỏi tiếp.

Ngần ngừ, người nông dân tiếp:

- Tôi tóm lấy chân trái của nó và dùng dây buộc vào một cây cột bên trái. Sau đó, tôi ngồi xuống tiếp tục vắt sữa. Khi sắp xong thì con quỷ ấy lại co chân phải lên đá một phát nữa làm thùng sữa đổ lênh láng.

- Lại thế nữa à?

- Phải! Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi. Lần này, tôi trói nốt chân phải nó vào cái cột bên phải rồi lại ngồi xuống vắt sữa. Khi thùng sữa gần đầy thì con bò ngu ngốc ấy lại ngoắc đuôi một cái làm đổ thùng.

- Ối chà! Hẳn là ông bực mình lắm nhỉ. Nhưng không thể vì chuyện vớ vẩn đó mà ngồi đây ảo não như vậy.

- Chưa hết đâu. - Người nông dân tiếp - Lúc đó, tôi không còn sợi dây nào, thế là tôi bèn cởi thắt lưng ra và buộc đuôi con bò lên nóc chuồng. Thế rồi, khi cái quần của tôi tụt xuống thì vợ tôi bước vào. Có những thứ mà ta không thể giải thích nổi.

 

Dụng cụ y tế

Cô giáo dặn học sinh:

- Ngày mai các em đem tới lớp một đồ dùng có liên quan đến bảo vệ sức khoẻ.

- Hôm sau, nhất loạt các học sinh đều mang mỗi người một đồ vật.

- Tuấn, em đem gì tới?

- Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ.

- Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào?

- Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ.

- Tý, em mang cái gì kia?

- Dạ, bình ôxy ạ?

- Em lấy ở đâu ra vậy?

- Dạ, của bà em.

- Thế bà nói gì khi em mang bình đi?

- Dạ, bà chỉ thở dài và phều phào nói: “Không được mang đi”.

Dị ứng

Bốn người đàn bà đang chơi bài Bridge và tán gẫu. Một người nói: 'Ông xã em mới từ Paris trở về. Anh ấy đã mua cho em hàng đống nước hoa'.

Hãy tưởng tượng mà xem, những hai bốn chai, mỗi chai chứa đến 170ml với giá 50 đô la mỗi ml, thật là một món quà tuyệt hảo. Nhưng em lại không dùng được vì em chợt phát hiện ra rằng em bị dị ứng với nước hoa!

Một người đàn bà khác bảo:

- Chứng bệnh dị ứng thật là khủng khiếp. Ông xã em đã mua cho em một chiếc áo choàng bằng lông chồn. Em không thể mặc được chiếc áo đó vì em dị ứng với lông chồn đấy!

Người đàn bà thứ ba cất giọng oang oang nói:

- Thì em cũng vậy đấy. Ông xã em đã mua cho em chiếc vòng nạm kim cương đẹp này, nhưng em đâu có đeo được vì em dị ứng với kim cương!

Người đàn bà thứ tư đứng bên cạnh nôn thốc tháo tất cả những gì đã ăn trong bữa trưa vào giữa chiếc bàn mọi người đang chơi. Các bà hỏi: Gớm quá chừng đi, cái gì bỗng dưng lại làm cho chị phát mửa lên vậy?

Người đàn bà ấy bảo: Chỉ vì em dị ứng với những người phét lác!

Động lòng trắc ẩn

Người đàn ông chạy tới nhà mục sư kêu van: 'Trong khu vực chúng ta sống có một gia đình vô cùng quẫn bách. Bố thì chết, mẹ mắc bệnh trầm trọng, còn 9 đứa con đang bị đói nheo nhóc'.

- Khả năng cả gia đình đó sắp phải lưu lạc đầu đường xó chợ nếu không có người thay họ trả khoản tiền thuê nhà 400 đôla - người đàn ông khẩn khoản nói.

- Thật tội nghiệp họ quá! - mục sư thốt lên - Xin hỏi, ông có quan hệ thế nào với họ mà biết rõ mọi chuyện vậy?

Người đàn ông lấy khăn mùi xoa ra lau nước mắt rồi nghẹn ngào:

- Tôi là chủ nhà của họ...