Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chuột "chém gió"

Trên bàn nhậu, ba con chuột lè nhè với nhau.

- Tớ rất thích các loại bẫy chuột. Mỗi sáng tớ phải nhấc cái bẫy lên xuống vài chục lần như một cách tập thể dục – Con thứ nhất nói.

- Còn tớ rất thích các loại thuốc độc. Tớ hay xay nhuyễn rồi uống chung với cà phê mỗi sáng – Con thứ hai nói.

- Xin lỗi, tớ có hẹn với đi chơi với một con mèo nên không thể tiếp tục nhậu với mấy cậu được – Con thứ ba nói trước khi bỏ đi.


So sánh

Một chàng trai vốn vụng ăn nói đeo đuổi một cô gái. Bữa nọ, chàng mời được cô đi uống nước với mình. Họ đi đến một quán nước và gọi hai chai sữa tươi.

Chàng trai rất nhút nhát và anh ta không biết tìm chủ đề gì để nói với cô gái. Sau một hồi lâu im lặng, anh ta tình cờ nhìn thấy hình phác họa của con bò chai sữa bèn lấy hết cam đảm nói:

- Em... anh muốn nói... em có biết sự khác biệt giữa em và con bò không?

Cô gái rất ngạc nhiên:

- Anh nói gì kỳ vậy?

- Nó là... à... anh muốn nói... em đeo vòng tay nhưng con bò thì không... con bò đeo vòng cổ có cái chuông nhỏ...

Lời nhận xét của chàng trai làm cô gái thẹn đỏ mặt. Cô đáp lại:

- Anh có nghĩ rằng là có vài điểm khác nhau giữa anh và con bò không?

- Không, anh không nghĩ thế.

- Dĩ nhiên là không rồi! - Cô gái trả lời đốp chát

Giấu đầu hở đuôi

Nhà nọ tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng bà mẹ luôn mồm dặn con trai:

- Có ai hỏi thì con cứ nói là nhà ta nghèo lắm nhé!

Vâng lời mẹ, hôm cô giáo bảo kể về gia đình mình, cậu bé khiêm tốn viết:

'Nhà em nghèo lắm: bố em nghèo, mẹ em nghèo, cả những người hầu hạ nhà em cũng rất nghèo...'.

Sao không thổi?

- Chị kia vừa vượt đèn đỏ sao anh không thổi ?

- Tôi không muốn phải nhịn đói hôm nay !

- Sao có chuyện no đói ở đây ?

- Cô ta là vợ tôi, đang vội về nhà nấu cơm đó!

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?