Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chuyện học hành

Đang dò xem kết quả điểm thi hết môn học “tại chức” của mình, người cha chợt reo lên “Ồ! Qua rồi”. Đứa con đang học lớp 2 đứng cạnh bên hỏi:

- Ba ơi! Ba được mấy điểm mà thấy ba mừng quá vậy?

- Ờ, 5 điểm con à!

- Nhưng mấy điểm là cao nhứt?

- Là 10 điểm.

- Vậy mà cũng mừng! Sao hôm qua con được 8 điểm môn toán mà ba lại rầy?!

- !!!

o0o

Trên đường đi học, Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết:

'Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ'.

Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết:

'Tớ không thể mở nổi cửa sổ!'

oOo

Hai thí sinh ngồi trước cổng trường chờ xem kết quả.

- Bố tớ bảo nếu tớ thi đậu sẽ thưởng cho tớ chiếc xe đạp điện để đi học cho đỡ mệt...

- Còn bố tớ lại bảo nếu tớ thi rớt sẽ mua cho tớ chiếc “Quây An-pha”...

- Trời ơi! Sao đã quá vậy?

- À... để chạy xe ôm kiếm cơm ấy mà...

- !!!


Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Hoang tưởng

Bệnh nhân nói với bác sĩ: 'Thưa bác sĩ, tôi nghĩ tôi là Ronaldinho'.

- Chà, một căn bệnh hoang tưởng khó chữa. Tôi có thể trị được, nhưng khá tốn kém đấy!

- Có sao đâu, một hãng bột giặt đã giành cho tôi một hợp đồng quảng cáo trị giá đến 5 triệu USD mà!

Dũng cảm không phải là liều lĩnh mù quáng

Bên hồ cá sấu, ba viên sĩ quan đang tranh cãi xem lính của ai dũng cảm hơn. Vị thứ nhất ra lệnh cho người lính của mình:

- Hãy bơi qua cái hồ này!

Anh lính ái ngại tuân lệnh và bơi thật nhanh qua hồ, thoát hiểm.

Chẳng mảy may ấn tượng, sĩ quan thứ hai hét lên với cấp dưới của mình:

- Nhảy xuống hồ và trụ lại đó 10 phút!

Mặt dù rất sợ nhưng anh lính cũng miễn cưỡng làm theo lệnh trên. Sau 10 phút đánh nhau với đàn cá sấu, anh ta may mắn lên được bờ.

Viên sĩ quan thứ ba lên tiếng với người lính của mình:

- Hãy nhảy xuống đi và chứng minh là anh dũng cảm hơn họ!

Người lính này tiến lên dằn từng tiếng vào mặt đám sĩ quan:

- Tôi có thể xuống hồ và giết sạch lũ cá sấu, nhưng đó là một mệnh lệnh ngu ngốc, một sự hy sinh vô nghĩa. Tôi - không - xuống!

Vị sĩ quan thứ ba mỉm cười trước sự ngạc nhiên của hai người kia:

- Tôi cho rằng anh ta mới thực sự là dũng cảm!

Tóc vàng hoe làm hướng dẫn viên

Cô hướng dẫn viên xinh đẹp, tóc vàng hoe dẫn một ông khách Mỹ tham quan một vòng ở TP HCM.

Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: 'Chỗ này là gì vậy?'.

Tóc vàng hoe toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì nên trả lời đại: 'Jesu die here' (Chúa Jesu chết ở đây).

Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: 'Chỗ này là gì, sao đông người vậy?'.

Tóc vàng trả lời: 'America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here' (Mọi người chết ở đây).

Ông khách há hốc mồm: 'Oh my God!' (Ôi chúa ơi.).

Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: 'Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?'.

Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: 'Men - women, pằng pằng, Baby born here' (Đàn ông và phụ nữ... bọn trẻ sinh ra ở đây).