Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chuyện ngắn nhất và đau nhất

Hai phóng viên thuê chung một phòng đôi ở tầng 99 của khách sạn. Mới lĩnh nhuận bút, họ rủ nhau xuống quầy bar ở tầng hầm làm vài ly whisky. Thật không may, khi hai người đang trở lên phòng thì lại bị cúp điện. Thang máy không sử dụng được, đành phải leo cầu thang. Họ vừa đi vừa kể cho nhau nghe những nỗi cực nhọc đau khổ nhất trên thế gian, ngõ hầu rút ngắn quãng đường. Lên tới tầng thứ 98, một người phều phào:

- Tớ sẽ kể cho cậu nghe một chuyện mới tinh, đau hơn nhiều so với tất cả các chuyện chúng mình đã biết.

- Đã mệt hết hơi rồi còn rào đón!

- Tớ quên chìa khóa nhà ở dưới quầy bar rồi!


Thói quen ở sư đoàn

Một vị tướng 4 sao hồi hưu tái ngộ với người cần vụ đã từng theo ông nhiều năm, nay cũng đã về vườn. Sau mục thăm hỏi, vị tướng đề nghị người cần vụ cũ đến làm việc tiếp cho mình:

- Công việc của cậu vẫn giống như khi còn ở sư đoàn thôi, không có gì thay đổi cả.

Người lính cũ nhận lời. Bắt đầu ngày làm việc đầu tiên, đúng 8 giờ, anh lính già vào phòng ông tướng, mở toang cửa sổ, lay gọi thủ trưởng dậy. Sau đó thản nhiên vòng qua phía bên kia giường, vỗ mạnh vào mông bà tướng và nói:

- Sáng rồi cưng, dậy sửa soạn rồi rút lẹ đi, hôm khác lại tới.

Đột quỵ vì tiếng chuông

Ở làng nọ, có cụ ông ngoài 90 tuổi đang khỏe mạnh bỗng nhiên bị đột qụy chết. Trong đám tang, hàng xóm quây lấy bà góa thăm hỏi động viên.

- Sao ông nhà ra đi đột ngột như vậy? - hàng xóm hỏi.

Bà vợ đau khổ vừa khóc vừa kể:

- Ông nhà tôi đã 93 tuổi nhưng vẫn làm chuyện đó đều đều. Ngặt một nỗi ông chỉ làm theo tiếng chuông đồng hồ của bưu điện gần nhà. Khi nghe tiếng chuông kêu 'king kong' đều đặn thì chúng tôi bắt đầu. Nhưng hôm trước, có thằng bán kem ế hàng, nó lắc chuông liên tục. Ông nhà tôi theo không kịp nên...

Ngủ cũng không yên

Một anh chàng đã lái xe suốt buổi đêm và tới sáng thì hãy còn xa mới đến đích.

Anh ta quyết định đỗ xe lại ở một chỗ yên tĩnh nào đó để có thể ngủ 1 hoặc 2 tiếng. May rủi thế nào, phố mà anh ta chọn lại là một trong những lộ trình phổ biến nhất của những người chạy bộ trong thành phố.

Ngay sau khi anh ta nằm xuống ngáy một lúc thì có tiếng gõ vào cửa sổ. Anh ta nhìn ra ngoài và thấy một người ở đó.

- Cái gì đấy?

- Xin lỗi ngài, người kia nói, – Ngài có biết mấy giờ rồi không?

Anh ta nhìn đồng hồ của ô tô và trả lời: - 7 giờ 15.

Người chạy bộ cám ơn rồi chạy đi. Anh chàng lại lăn ra ngủ, và đanh lơ mơ thì lại có một tiếng gõ vào cửa sổ.

- Xin lỗi ngài có biết mấy giờ rồi không?

- 7 giờ 25!

Người kia cám ơn và đi. Anh chàng lúc này thấy nhiều người chạy qua và hiểu rằng họ sẽ tiếp tục làm phiền mình. Anh ta lấy ra một cái bút, một mẩu giấy và ghi rồi dán lên cửa sổ dòng chữ 'Tôi không biết mấy giờ!'.

Một lần nữa anh ta quay ra ngủ tiếp. Đang ngủ lơ mơ thì lại có tiếng gõ cửa.

- Ông à, ông ơi! 7 giờ 45 rồi!

Truyện cười dân gian

Giám đốc một siêu thị tiết lộ kinh nghiệm tuyển nhân viên:

- Khi sắp mở siêu thị, tôi phỏng vấn hơn 20 cô gái với duy nhất một câu hỏi: “Ai quan trọng nhất ở đây?”. Những cô trả lời: “Khách hàng”, tôi cho làm thu ngân. Duy nhất một em trả lời: “Ông giám đốc”, tôi lấy ngay làm thư ký riêng.