Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.


Giống nhà khoa học

- Cậu Minh lớp tớ cũng có tính cách giống các nhà khoa học lừng danh thế giới.
- Say mê với công việc à?
- Không! Đãng trí!
- !!!

Có lợi ích gì?

- Bố thật xấu hổ vì con đấy. Đánh nhau với một người bạn thân là điều tệ hại nhất mà người ta có thể làm.

- Nhưng nó đã ném đá vào con cơ mà! Vì thế con mới ném lại nó.

- Khi bạn ấy ném đá vào con, con có thể nói với bố.

- Nhưng, liệu chuyện đó có ích gì chứ? Tay con còn khỏe hơn tay bố cơ mà !!!

Chuyện ngắn nhất và đau nhất

Hai phóng viên thuê chung một phòng đôi ở tầng 99 của khách sạn. Mới lĩnh nhuận bút, họ rủ nhau xuống quầy bar ở tầng hầm làm vài ly whisky. Thật không may, khi hai người đang trở lên phòng thì lại bị cúp điện. Thang máy không sử dụng được, đành phải leo cầu thang. Họ vừa đi vừa kể cho nhau nghe những nỗi cực nhọc đau khổ nhất trên thế gian, ngõ hầu rút ngắn quãng đường. Lên tới tầng thứ 98, một người phều phào:

- Tớ sẽ kể cho cậu nghe một chuyện mới tinh, đau hơn nhiều so với tất cả các chuyện chúng mình đã biết.

- Đã mệt hết hơi rồi còn rào đón!

- Tớ quên chìa khóa nhà ở dưới quầy bar rồi!

Tỉnh táo

Vừa xong bữa nhậu đầu năm với bạn bè, anh chồng ngất ngư đi về nhà. Để vợ không đoán được là mình uống rượu quá mức, anh ta quyết định đi thẳng vào phòng và ngồi đọc sách, hy vọng vợ trông thấy sẽ nghĩ là mình tỉnh táo...Vài phút sau, cô vợ vào và hỏi:

- Anh đang làm gì vậy?

- Đọc sách.

- Vợ anh ta thét lên: Đồ điên! Đóng vali lại và ngủ đi!