Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.

Đi đâu mà vội

Con nói với cha (là người Scotland):

- Bố ơi, cho con tiền để mua tập bản đồ thế giới...

- Không mua! Tình hình thế giới còn chưa ổn định.

Để dễ đuổi khỏi nhà

Cô gái bảo với vị hôn thê:

- Em đã nói với bố em rằng anh là nhà thơ đấy nhé!

- Sao vậy? Chẳng lẽ ông già lại yêu thơ ca đến thế?

- Là thế này, anh người yêu trước của em là dân đấm bốc. Lúc bố em muốn tống cổ anh ta ra khỏi cửa thì có đôi chút khó khăn...

Không đếm xuể

Một cặp vợ chồng sống với nhau nhiều năm. Bà vợ có tính hay trăng hoa, mỗi lần ngoại tình bà lại bỏ một hạt đậu xanh vào hũ để đánh dấu.

Ông chồng biết chuyện đó nhưng vì con cái, ông nhẫn nhịn nên hai vợ chồng vẫn sống với nhau đến đầu bạc, răng long. Sau gần hai tháng ốm bệnh, ông chồng sắp sang thế giới bên kia, mới gọi vợ đến và hỏi:

- Bà nó à, tôi biết trong thời gian sống với tôi, bà vẫn có những lúc ngoài vợ ngoài chồng. Tôi biết chuyện đó, nhưng không rõ là bà đã làm chuyện đó bao nhiêu lần, bà có thể thú nhận với tôi để tôi yên lòng ra đi được không?

Bà vợ nghẹn ngào:

- Để tôi kiểm tra đã ông à.

Sau khi vào bếp kiểm tra hũ đậu.

- Được 4 bơ bò hạt đỗ ông ạ. Tôi không biết là bao nhiêu lần nữa.

Ông chồng thều thào:

- Chỉ có thế thôi à?

- Không, đây chỉ là phần còn lại. Phần lớn tôi đã nấu cháo cho ông suốt hai tháng ông ốm rồi.

Ông chồng không nói không rằng rồi... tắt thở.

Vật đổi sao dời

Anh lính nghĩa vụ tới doanh trại nhận đơn vị. Anh kinh ngạc vô cùng khi thấy thượng sĩ chỉ huy đơn vị tỏ ra thật đáng mến, ân cần hỏi han anh đi đường có mệt không, xách hành lý hộ anh, đưa anh tới tận phòng, xếp giường cho anh, trìu mến như một người cha.

Anh lính mới khoan khoái yên giấc nồng. Sáng tinh mơ hôm sau, anh tỉnh giấc đột ngột với lời quát của viên thượng sĩ:

- Dậy, dậy mau! Quân lười biếng khốn kiếp. Có muốn đi phạt lao động cải tạo không?

Binh nhì ngái ngủ run rẩy thắc mắc:

- Ô hay! Hôm... hôm qua...

Viên thượng sĩ cười gằn:

- Hôm qua à? Sao ngu quá vậy? Chú mày không thấy doanh trại đầy lũ phóng viên truyền hình hả?