Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Có bầu vì mặc váy

Một cô gái lỡ 'ăn cơm trước kẻng', bà mẹ biết chuyện khóc lóc: 'Mẹ dặn con bao nhiêu lần rồi, yêu thì cứ yêu nhưng phải giữ chặt cái cạp quần cơ mà. Con ơi là con'.

- Nhưng khi đi chơi, con chỉ mặc váy thôi mà - Cô gái gào to hơn.


Tóc vàng vào đường một chiều

Một sáng mát trời, cảnh sát giao thông chặn một thiếu nữ tóc vàng hoe lại vì cô này đang lao vun vút trên đường một chiều.

- Cô có biết là cô đang đi đâu không?

- Không! Nhưng tôi đoán có lẽ là nơi rất xấu bởi vì ai cũng đang rời khỏi chỗ đó.

Bay đến mặt trời vào ban đêm

Ba cô gái, một tóc vàng, một tóc đen và một tóc nâu, cùng làm việc cho NASA. Họ đang bàn với nhau xem sẽ đi đâu trong chuyến du hành vũ trụ tiếp theo.

- Hay thử tới sao Hỏa xem. - Tóc nâu nói.

- Tốt nhất là lên mặt trăng. - Tóc đen vốn ưa chỗ mát mẻ.

Tóc vàng xen vào:

- Thôi đừng tranh luận nữa. Chúng ta sẽ bay đến mặt trời.

- Không thể tới mặt trời được. Bạn sẽ bị thiêu thành tro ngay. - Hai cô kia cười thông cảm.

Sau một thoáng cau mày, tóc vàng reo lên:

- Tớ nghĩ ra rồi, chúng ta sẽ bay vào ban đêm.

Bác sĩ cũng cần cách ly

Người đàn ông gọi điện đến cho bác sĩ với giọng hốt hoảng.

- Thưa bác sĩ - ông ta nói trong điện thoại - Con trai tôi bị sốt ban.

- Tôi biết - bác sĩ đáp - hôm qua tôi đã đến nhà ông và cho cậu ta uống thuốc. Ông hãy cách ly cậu ta với những người khác.

- Nhưng nó đã hôn con hầu.

- Vậy thì chúng tôi sẽ cách ly chị ta.

- Và chính tôi cũng hôn con hầu.

- Như thế có nghĩa là ông có thể mắc bệnh rồi.

- Vâng và từ lúc đó đến giờ tôi đã hôn vợ tôi.

- Khốn khổ - Bác sĩ hốt hoảng - Vậy thì tôi cũng bị lây mất rồi.

Nhớ vợ quá

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt: 'Bồi bàn đâu?'

- Thưa có tôi!

Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn:

- Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét!

- Thưa…

Ông ta gạt ngang:

- Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt!

- Ồ!

Ông ta nói luôn:

- Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá!

- Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ?

Không trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn:

- Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ “bo” hậu hĩnh!

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè:

- Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không?

Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng:

- À, phải thêm thế này nữa chứ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng… mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như: “Đấy! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao?”, “Ông đi đâu giờ này mới về? Ông có biết khuya rồi không?”, “Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi!”, “Ông có tôi là sướng như tiên đấy'...

Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi:

- Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ?

Bỗng người khách bật khóc nức nở:

- Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá!