Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa ngày xưa, có cô bé quàng khăn đỏ đến thăm bà. Trên đường qua rừng, cô bỗng thấy một con sói đang rình rập trong bụi cây.

Cô bé chỉ vào sói và hét:

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta!

Sói nhảy ra khỏi bụi rậm, cáu kỉnh, lầu bầu vài tiếng rồi bỏ chạy. Cô bé tung tăng đi tiếp. Được một quãng, cô lại bắt gặp sói núp sau một gốc cây.

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta - Cô bé lại chỉ vào sói và hét lên.

Sói già nhảy ra khỏi gốc cây và bỏ chạy tức tối. Cô bé quàng khăn đỏ lại tung tăng, vừa đi vừa hát. Nhưng, một lúc sau, cô lại thấy sói lúi húi sau một tảng đá. Như những lần trước, cô bé hét:

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta!

Đến nước này, sói nhảy ra giận dữ và rít lên:

- Vừa phải thôi! Có để yên cho ta đi toilet không?


Tưởng chỉ học một ngày là xong

Ngày đầu tiên con đi học, mẹ hỏi:

- Sao, đi học có gì hay không con?

- Hay lắm ạ, nhưng cô giáo không dạy hết bài...

- Tại sao con lại nghĩ như vậy?

- Vì cô dặn mai lại đi học tiếp ạ.

Ngược dòng lịch sử

Hai ông già hàng xóm uống trà, nói chuyện thời sự: 'Lịch sử phát triển đi lên, bắt đầu từ quá khứ, hiện tại rồi tới tương lai. Nhưng tôi thấy hình như cán bộ lãnh đạo xã mình đi ngược lại lịch sử thì phải'.

- Ông nói vậy nghĩa là sao?

- Thì đấy, họ thường bắt đầu từ tương lai: 'Chúng tôi xin hứa trong thời gian tới sẽ...', rồi tới hiện tại: 'Chúng tôi đang tiến hành...' và cuối cùng là quay về quá khứ: 'Xin lỗi vì điều đó đã xảy ra!'.

Ruộng để không (phần 1)

Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng.

'Đám ruộng hai bờ ở đầu hôngLâu ngày không cấy vẫn để không...Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốtNhờ người cày hộ có được không?'

Ông chồng đọc xong trả lời:

'Đám ruộng hai bờ là của ôngCho dù không cấy vẫn để khôngMùa này không cấy chờ mùa khácNhờ người cày hộ chết với ông'

Bà vợ chịu không nổi gửi tiếp:

'Ông à... cỏ dại lên quá môngDân cày quê mình cứ ở khôngThôi tui làm phước cho họ cấy...Ông về thu hoạch... thế là xong'

Ông chồng càng tức giận hơn:

'Cỏ dại có mọc lên quá môngThì bà vẫn cứ phải để khôngÔng mà biết được bà cho cấyÔng vể nhổ sạch thế là... xong'

Bà tiếp:

'Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồngÔng về gấp gấp có nghe không?Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn...Ông về tưới hộ tôi trả công!'

Chồng nghe thế liền gửi lại:

'Ừ thì bà ráng mà kiềm lòngBà mà léng phéng chết với ôngÔng về ông cấy cho tơi xốpCho thỏa bao ngày bà đợi mong'

Hôm sau, chồng nhận được thư vợ như sau:

'Luật mới ban hành ông biết không?Ruộng mà không cấy sẽ sung côngVậy ông thu xếp mà về sớmKẻo mất ruộng rồi, ông trách ông'

Hát lại cho thuộc thì thôi

Khi cô ca sĩ tóc vàng hát xong, khán giả gào lên:

- Hát lại đi!

Hát rồi vẫn yêu cầu hát nữa, đã ba bốn lần nhưng khán giả vẫn không chịu cho nghỉ.

- Đa tạ quí vị. Tôi mệt quá. Tôi phải hát mấy lần nữa để đáp lại thịnh tình của quí vị ạ?

- Đến khi nào cô thuộc bài hát thì thôi!