Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?


3 chữ

Em à, đã bao đêm anh nằm khóc một mình trong đau khổ, vì đã không nói ra 3 chữ ấy.
Anh biết là anh đã sai khi không bày tỏ với em. Và anh cũng biết là nếu anh không nói thì sau này sẽ càng hối hận.
Vì hết tháng này là chúng ta đã không còn bên nhau nữa…
Em lên xe hoa về nhà người, anh lang thang nơi đất khách. Anh rất buồn vì điều ấy.
Nên hôm nay, anh sẽ nói ra điều này, anh không cần em trả lời ngay đâu, chỉ cần em nghe anh nói thôi.
3 chữ đó là: "Trả anh tiền!"

Vòi của anh có vấn đề

Chàng thổ dân đang tắm dưới suối, nhìn thấy một chú voi con lạc mẹ, bèn lội đến gần vỗ về:

- Voi con đáng thương, đừng ủ rũ như thế! Ta sẽ dẫn chú về với mẹ.

Chú voi liếc anh chàng từ đầu đến chân, rồi nguýt dài:

- Xí, tôi đang trốn bà ấy đây! Mà anh bảo ai ủ rũ? Hãy nhìn lại... cái vòi của mình đi.

Không để lại tang chứng

Bốn cô gái dự cuộc thi tuyển thư ký, đề bài như sau: "Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc, lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?".

- Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án. Bài thứ nhất viết: "Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ".

- Người ta có quên đâu mà trả lại, bài này hỏng.

- Tiếp đến bài thứ hai: "Nộp vào quỹ công đoàn".

- Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à! Hỏng.

- Bài thứ ba, khá hơn một chút: "Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng".

- Hừ, Nói toạc ra thế ư? Lộ liễu quá!

- Bài thứ tư, tờ giấy trắng tinh. Giám đốc ngạc nhiên hỏi chủ của tờ giấy này: Sao, cô không trả lời được à?

- Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc: Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba ạ, nhưng sẽ không lưu lại bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến số tiền đó.

- Cô này khá! Duyệt!

Ai được quyền ăn nói nhảm nhí?

Thủ trưởng đập bàn quát to:

- Cậu hãy nói cho tôi biết, ở đây ai là cấp trên, hả?

- Thưa sếp, tất nhiên không phải là em rồi.

- Thế mà cậu dám ăn nói nhảm nhí như vậy hả?